Giữa cái nóng hầm hập của năm 1985, một chiếc quạt trần hiệu Hoàn Kiếm được treo lên trần nhà – không hộp số, không sang trọng, chỉ có một tốc độ duy nhất. Ấy vậy mà cơn gió của nó đã thổi mát cả một đời người, gợi về thời bao cấp nghèo mà yên bình, nơi hạnh phúc đến từ những điều giản dị nhất.
| Quạt trần - Ảnh Internet |
Cơn gió cũ của năm 1985
Năm ấy, 1985. Giữa gian nhà mái ngói xi măng - cát lụp xụp, cái nóng mùa hè như trút xuống đầu. Sau khi bán con lợn được 1.300 đồng — cả một gia tài nhỏ của hai vợ chồng — chúng tôi bàn nhau mua quạt trần. Tính thì vậy, nhưng “biết mua ở đâu bây giờ?”.
“Cầu được ước thấy”, vợ tôi nhờ được người cùng cơ quan mua hộ. Mấy hôm sau, vợ tôi hí hửng mang về một chiếc quạt trần hiệu Hoàn Kiếm, ba cánh sắt xanh, bóng sơn còn thơm mùi mới. Vui thì vui, nhưng nhìn kỹ mới hay: không có hộp số.
Cơn gió đầu tiên
Tôi treo quạt lên xà nhà, cắm điện thử. Cánh quạt quay vù vù, giấy tờ bay tán loạn, tóc vợ cũng tung bay phấp phới. Cả nhà ngồi ngẩn ra nhìn — vừa buồn cười, vừa sợ quạt rơi.
Tôi thầm nghĩ: “Hay là họ bán thiếu hộp số? Hay không đủ tiền mà không dám nói?” Nhưng rồi lại cười xòa: “Thôi, được cái quạt là may rồi!”
Từ hôm đó, mùa hè không còn khắc nghiệt như trước. Cái quạt trần chỉ có một tốc độ, mà gió thì như có hồn – quay lúc mạnh, lúc yếu, tùy…nguồn điện. Mỗi khi điện yếu, nó cũng “tự nghỉ” cho đỡ mệt. Cứ thế, cơn gió của chiếc quạt Hoàn Kiếm đã làm mát mẻ suốt bao năm, gắn bó với mọi bữa cơm, giấc ngủ và tiếng quạt ro ro đều đặn giữa trưa tròn nắng.
Khi quạt nghỉ hưu
Giờ đây, những chiếc quạt mới đầy nút bấm, remote, đèn LED đã chen kín siêu thị. Chiếc Hoàn Kiếm năm nào được xếp vào góc nhà kho — ba cánh sắt xanh đã bạc màu, logo mờ, motor không còn chạy được nữa.
Tôi không nỡ vứt đi. Vì nó không chỉ là cái quạt.
Nó là cơn gió đầu tiên của thời tiết kiệm mà đủ đầy, là niềm hạnh phúc giản dị trong căn nhà chật, là ký ức của một đời chăm chỉ và thương yêu.
Gió vẫn còn đây
Cánh quạt xoay, tiếng gió già,
Thổi qua năm tháng, thổi qua mái nhà.
Một số thôi – mà tròn hạnh phúc,
Mát lành hoài, giấc ngủ bao la.
“Bài đăng thuộc blog CỔ & CŨ – Du Hà Ngọc (kinhramcodiendep.blogspot.com).”
P/s:
Có những thứ không cần đổi số – vì nó thuộc về một thời không đo bằng tốc độ, mà bằng sự đủ đầy của lòng người.
Trang "kinhramcodiendep.blospot.com" đã được đổi thành "covacu2025.blogspot.com"
---