Ngày Xưa Học Dốt Mà Giờ Viết Hay
(Nhân nghe được người hàng xóm mắng con về chuyện học hành, tôi chợt nghĩ...)
CỔ & CŨ – Du Hà Ngọc
Có những buổi sáng mùa thu, tôi ngồi lật lại cuốn vở cũ. Trang giấy ngả vàng, dòng chữ nguệch ngoạc năm nào bỗng khiến tôi bật cười. Ngày ấy, tôi học dốt thật. Cô giáo hỏi, tôi cúi gằm mặt. Bảng đen, phấn trắng, chữ mình thì cứ như con kiến bò. Mỗi lần điểm kiểm tra về, mẹ chỉ thở dài:
![]() |
| Bút lông - Ảnh Internet |
– Con học kiểu này rồi lớn lên làm gì được?
Tôi cũng chẳng biết. Chỉ thấy đầu óc lúc nào cũng bay theo đám mây ngoài cửa sổ, hay mùi rơm khô lẫn trong gió đồng quê. Có lẽ, trong khi người ta học công thức, học thuộc lòng, tôi lại học cách mơ mộng.
Rồi thời gian như một cơn gió dài. Tôi đi qua tuổi trẻ, qua mấy mùa đói no, qua cả những đoạn đường lặng lẽ đến quên mình. Một ngày, tự dưng tôi cầm bút, viết lại những chuyện cũ. Ban đầu, chỉ là vài dòng vu vơ. Rồi chữ kéo chữ, ký ức kéo theo hồn. Mỗi câu chữ như một người bạn cũ, đi xa lâu ngày nay trở về, gõ nhẹ cửa lòng.
Giờ, ai đọc rồi cũng bảo: “Sao viết hay thế?”.
Tôi chỉ cười. Có lẽ vì ngày xưa dốt quá, nên chữ thương mà ở lại.
Hóa ra, chẳng có gì vô ích – kể cả những năm tháng ngồi cuối lớp.
Chúng ta chỉ cần sống đủ sâu, thương đủ thật, rồi chữ nghĩa sẽ tự khắc biết cách kể lại đời mình – bằng giọng chậm rãi, mộc mạc, như thể thời gian cũng đang ngồi nghe.
P/s:
Trong cái "cơ chế thị trường" hôm nay, áp lực học hành của học sinh ngày càng lớn, học 2 buổi, học 2 ngoại ngữ, câu lạc bộ toán, câu lạc bộ tiếng Anh...vân vân và vân vân.
Đã có những em do áp lực học hành mà quên sinh. Các em đừng dại dột! Hai mươi năm đầu đời là quan trọng nhưng không phải là tất cả. Hai mươi năm cuối đời mới thực sự là ý nghĩa của một đời người. Hãy bình tâm, từ từ mà bước!
---
