Thứ Sáu, 26 tháng 9, 2025

"Chiêu" của chàng trai người Việt

    Một chàng trai Việt sang Đông Đức làm việc, nhanh chóng trở thành “con buôn chiến lược” với chiêu dán nhãn rượu thường thành rượu quý. Bị cảnh sát bắt, anh chỉ biết nói đúng một câu tiếng Đức: “Ach so!”. Câu nói ấy không cứu anh khỏi bị phạt, nhưng biến anh thành huyền thoại trong cộng đồng người Việt – “Anh Ach so”.

Ach so! (À, ra là vậy!) – Chuyện vui của một chàng Việt ở Đông Đức

   Trước năm 1990, khi Cộng hòa Dân chủ Đức (DDR) còn tồn tại, từng có biết bao thế hệ người Việt sang đây học tập, lao động theo hiệp định hai nước. Và trong dòng người ấy, có vô vàn câu chuyện vừa thật vừa tiếu lâm. Đây là một trong số đó.

   Nhân vật chính là anh Ku – chàng thanh niên một vợ, một con. Đẹp trai, răng khểnh, cười lúc nào cũng tươi như nắng tháng Tư. Sang DDR làm ở nhà máy rượu, lương chẳng đáng bao nhiêu, nhưng anh vẫn nhanh chóng “lột xác”. Quần bò mài xanh, áo phông cá sấu, kính râm giọt nước phi công – nhìn xa cứ ngỡ trai Đức chính hiệu.

   Một năm trôi qua, Ku từ công nhân rượu hóa thành… “con buôn chiến lược”. Vũ khí của anh? Cuốn sổ lịch tàu xe dày cộp và chiếc đồng hồ chính xác đến từng phút. Anh rong ruổi khắp Đông Đức, buôn từ những thứ nhỏ như băng cassette, bánh xà phòng Pha… cho tới hàng khủng như máy khâu, vải bò, xe đạp, xe máy. Cứ có lời là Ku “chiến”.

   Nhưng món hàng lợi hại nhất lại chính là rượu. Trong kho nhà máy có một loại rượu siêu cấp, chỉ sản xuất theo đơn đặt hàng quốc gia, tuyệt nhiên không bán ngoài cửa hàng. Loại rượu này trở thành “bảo bối” trong mắt cộng đồng Việt ở DDR, giá bao nhiêu cũng có người tranh mua. Và thế là Ku nghĩ ra chiêu: rượu thường thì… lột nhãn, rồi dán nhãn đặc biệt vào. Đơn giản, gọn nhẹ, lãi cao.


Rượu Wilthen  - Ảnh Internet 

   Mọi chuyện suôn sẻ cho đến một ngày cuối tuần. Ku hí hửng chở cả lô rượu đi Vohnheim người Việt (khu tập thể người Việt Nam) để bán, thì xui xẻo gặp cảnh sát. Rượu “hóa trang” bị lật tẩy ngay. Anh bị phạt vì vận chuyển hàng cấm, chẳng kịp thanh minh.

   Đỉnh điểm của màn kịch nằm ở đối thoại. Cảnh sát hỏi gì, Ku chẳng hiểu một chữ. Chỉ cười, gãi đầu, đáp gọn lỏn một câu duy nhất mà anh thuộc:

“Ach so!”

   Cứ mỗi lần cảnh sát nói, anh lại “Ach so!”. Họ quát, anh “Ach so!”. Họ ghi biên bản, anh vẫn “Ach so!”. Thế là từ đầu đến cuối, cuộc đối thoại chỉ xoay quanh một câu duy nhất – “Ach so!”.

   Tiền phạt thì vẫn phải nộp, nhưng đổi lại Ku trở thành “huyền thoại Ach so” trong cộng đồng. Người ta kể lại câu chuyện vừa thương vừa buồn cười, đến mức “Ach so” sau đó trở thành biệt danh của anh.

   Giờ nhớ lại, mới thấy: với người Việt ở DDR, có lúc không cần vốn liếng tiếng Đức đồ sộ, chỉ cần một câu “Ach so!” là đủ để sống sót – dù không thoát được phạt, nhưng có được cả một giai thoại để nhớ.

Rượu thường dán nhãn thành rượu quý,

Vohnheim chợt hóa chốn thương trường.

Cảnh sát chặn đường, anh Ku cười khẽ:

“Ach so!” một tiếng… hết luôn lương.

...


Tuổi già và thời trang

   Giữa ánh nắng vàng của Tam Đảo, người vợ 70 tuổi hiện lên như một biểu tượng sống động của vẻ đẹp vượt thời gian. Với mái tóc bạc thanh lịch, cặp kính râm thời trang và nụ cười dịu dàng, bà toát lên thần thái tự tin, trẻ trung. Bên người chồng gắn bó suốt đời, bà không chỉ là người bạn đời thủy chung mà còn là trụ cột tinh thần của đại gia đình. Phong cách thời trang hiện đại của bà thể hiện một thái độ sống tích cực: yêu đời, yêu người, và luôn đẹp theo cách riêng.

 Vẻ Đẹp Bền Vững Của Một Người Vợ 70 Tuổi 🌸

   Giữa quảng trường khu du lịch Tam Đảo rực rỡ ánh nắng, nơi tiếng nước từ đài phun vang lên như bản nhạc nền cho một ngày hạnh phúc, hình ảnh đôi vợ chồng ngoài 70 tuổi hiện lên đầy sức sống. Họ không chỉ là minh chứng cho tình yêu lâu bền, mà còn là biểu tượng của sự trẻ trung vượt thời gian. Và trong khung cảnh ấy, người vợ – với nụ cười dịu dàng và ánh mắt lấp lánh sau cặp kính thời trang – trở thành tâm điểm của mọi ánh nhìn.


                       Đôi vợ chồng


👒 Người phụ nữ của thời gian

   Bà không còn là cô gái tuổi đôi mươi, nhưng lại mang trong mình sự duyên dáng mà thời gian không thể xóa nhòa. Mái tóc bạc được chải gọn gàng, làn da mang dấu vết của những năm tháng, nhưng thần thái thì vẫn rạng ngời như thuở ban đầu. Cặp kính râm không chỉ là phụ kiện thời trang – nó là tuyên ngôn: “Tôi vẫn sống, vẫn yêu, và vẫn đẹp theo cách của riêng mình.”

💕 Tình yêu không tuổi

   Bà đứng cạnh người chồng đã cùng mình đi qua bao mùa mưa nắng. Ánh mắt họ trao nhau không cần lời nói – chỉ cần một cái nhìn là đủ để hiểu rằng tình yêu ấy chưa bao giờ phai nhạt. Họ không còn nắm tay nhau như những đôi trẻ, nhưng sự gắn bó hiện rõ trong từng cử chỉ nhỏ: chỉnh lại cổ áo cho ông, nhẹ nhàng khoác tay khi bước đi, hay đơn giản là cùng nhau cười khi nhìn các cháu nô đùa.

👨‍👩‍👧‍👦 Người giữ lửa cho đại gia đình

   Bà không chỉ là người vợ, mà còn là người mẹ, người bà – trụ cột tinh thần của cả một đại gia đình. Trong mỗi bữa cơm sum vầy, bà là người kể chuyện, là người lắng nghe, là người kết nối các thế hệ. Sự hiện diện của bà mang lại cảm giác an toàn, ấm áp và đầy yêu thương.

Thời trang là thái độ sống

   Không ai nghĩ rằng một người phụ nữ ngoài 70 lại có gu thẩm mỹ hiện đại đến thế. Chiếc áo trắng cộc tay vận cùng chiếc quần ngắn cũng màu trắng, đôi dép quai hậu thoải mái nhưng thanh lịch, và cặp kính râm khiến bà trông như một quý bà Paris giữa lòng thành phố. Bà không chạy theo xu hướng – bà tạo ra phong cách riêng, thể hiện sự tự tin và niềm vui sống khỏe.

📖 Kết lại: Người vợ ấy là minh chứng rằng tuổi tác không thể làm lu mờ vẻ đẹp của một tâm hồn sống động. Bà không chỉ trẻ trung vì cách ăn mặc, mà vì trái tim bà vẫn đầy yêu thương, đầy hy vọng, và đầy khát khao tận hưởng cuộc sống. Trong ánh nắng hôm ấy, bà không chỉ là một người vợ – bà là biểu tượng của sự sống, của tình yêu, và của vẻ đẹp vượt thời gian.

Tình già như ánh trăng thanh,  

Mắt cười sau kính, long lanh quí bà.  

Bảy mươi xuân vẫn rạng ngời,  

Bên ông chung thủy, một đời không phai.  

....


(Xem thêm: Kính râm tròng tròn cổ điển không logo; Kính trắng Charmant Fashion Italy thời thượng; Chiếc kính râm không dành cho số đông; ...)

Thịnh Củng Và Con Nai Rừng

    Một đêm náo loạn ở ký túc xá DDR bắt đầu khi ông Thịnh Củng – nhân vật bí ẩn với kính râm đen – ôm về một con nai rừng lạc. Cả khu tưởng sắp có bữa tiết canh, nhưng cảnh sát Đức ập đến, nai bị đưa đi, sinh viên bị điều tra theo khoảng cách tiếp xúc. Ai đứng gần dưới 5m đều phải đi tiêm phòng dại. Ông Thịnh, dù vẫn ngạo nghễ, cũng không thoát mũi tiêm. Một kỷ niệm hài hước, khó quên từ xứ người.

Thịnh Củng và con nai rừng lạc

   Trong đời sống sinh viên và người lao động ở DDR, ngoài sách vở và xí nghiệp, còn có cả…những chuyện như tiếu lâm sống động mà có thật. Một trong số đó gắn với cái tên huyền thoại: Thịnh Củng. Không rõ ai đặt cho ông cái biệt danh “Củng”, nhưng hễ nhắc tới thì ai cũng nhớ ngay dáng người ngạo nghễ, cái kính râm đen sì trên khuôn mặt – trông rất bí ẩn mỗi khi đi ra đường.

   Hồi ấy, cứ sau bữa cơm chiều, ông Thịnh lại biến mất khỏi ký túc xá. Chẳng ai biết ông đi đâu, làm gì, chỉ thấy khi về ông vẫn giữ vẻ thần bí như thường. Cho đến một hôm trời tối đen như mực, cả khu yên ắng, bỗng từ góc sân vọng lên tiếng “tọoc, tọoc” như gõ mõ mồm. 

Con nai rừng  - Ảnh Internet 

Ông Bảo Vệ Và Cuộc Điện Thoại 

   Ông bảo vệ người Đức nghe thấy tiếng "toọc toọc" ló đầu ra cửa sổ, nhìn xuống thấy ông Thịnh đang ôm một con nai và gọi:

– “Thệnh, Thệnh, Thệnh!”

   Sau mấy tiếng gọi tên ông Thịnh, ông như hốt hoảng đi nhanh về phòng Bảo vệ của mình, và nhấc điện thoại A lô...

Bữa Tiệc Hụt 

   Tò mò, tôi cũng mở cửa sổ nhìn xuống xem sao. Trước mắt là cảnh tượng không ai ngờ: ông Thịnh Củng đang ôm khư khư một con nai rừng! Tôi hỏi to:

– “Có việc gì thế anh Thịnh?”

   Ông ngẩng đầu lên, đôi mắt lấp lánh phản chiếu ánh đèn đường trong đêm:

– “Tao gọi mãi chẳng thấy đứa nào thưa … con nai!”

   Tin lan nhanh như cháy chợ. Cả ký túc đổ xuống sân. Ai cũng nghĩ phen này chắc được bữa tiết canh ngon đây. Không khí hứng khởi, cười nói râm ran.

  Tiếng Còi Hú Như Cứu Hỏa 

   Nhưng niềm vui chưa kịp thành hiện thực thì ba chiếc xe cảnh sát rú còi inh ỏi từ ngoài đường lao thẳng vào sân. Đèn pha quét sáng loang loáng. Một xe đưa con nai đi mất ngay lập tức, để lại ông Thịnh ngồi thẫn thờ. Hai xe còn lại thả xuống mấy ông cảnh sát mặt nghiêm như đá.

   Thế rồi là màn điều tra “có một không hai”: ông bảo vệ dẫn họ vào từng phòng, phát tờ giấy khai. Câu hỏi nghe mà muốn bật cười: Ai chạm vào nai? Ai đứng cách nai 1m, 2m,...5m, 10m? Sau vài phút tất cả kê khai xong và nộp lại cho cảnh sát.

  Kết quả

   Những ai lọt vào “vùng nguy hiểm, cách con nai dưới 5m” đều bị áp giải lên xe đi tiêm phòng dại trong đêm. Tôi may mắn, vì khi ấy chỉ đứng trên tầng nhìn xuống nên cách xa con nai hơn 5m. Thế là thoát!

   Còn ông Thịnh Củng thì sao? Ông vẫn ngạo nghễ, nhưng phen này không giấu nổi nụ cười nửa méo, nửa mếu, ngoan ngoãn bước lên xe theo mọi người đi tiêm phòng dại. 

Kết 

  Một con nai rừng lạc đường xuống phố, gặp một ông lãng tử thèm tiết canh khiến cả ký túc, từ bảo vệ, sinh viên, người lao động đến cảnh sát Đức, trải qua một đêm náo loạn khó quên.

   Đến giờ nhắc lại, tôi vẫn thấy buồn cười: hóa ra ở xứ người, đôi khi kỷ niệm không đến từ những bữa tiệc, những chuyến đi, mà lại từ… một con nai và một ông Thịnh Củng “bí hiểm” hơn cả chuyện phim trinh thám.

Tưởng đâu tối ấy khao nai,

Bia DDR rót tràn tay cười đùa.

Ai ngờ còi hụ inh ùa,

Nai theo xe cảnh sát, cả bầy đi tiêm. 


P/s: Viết theo chuyện có thật.


...

Cây gậy và củ cà rốt ở Eo biển Hormuz – Ván cờ dầu mỏ nóng bỏng

“The carrot and stick approach is still being used in parallel in the conflict with Iran.” Eo biển Hormuz – tuyến hàng hải vận chuyển gần 20...