Chủ Nhật, 7 tháng 12, 2025

Nghĩa Tình Đồng Đội 2025

Cuối năm chạm gió xưa len lỏi,

Lòng người lính lại ấm những bàn tay.

Dẫu tháng rộng ngày dài bao biến đổi,

Tình đồng đội còn mãi chẳng hề phai.

Tặng hoa cho Ban Liên lạc (06/12/2025)

   Nhận lời mời của Ban Liên lạc truyền thống Bộ đội Công binh Quân khu 2 – Khu vực Phú Thọ, chúng tôi, những đại diện CCB từ Yên Bái, Hà Nội đã tụ hội về thành phố Việt Trì – mảnh đất trung du giàu truyền thống và ký ức.

   Tay bắt mặt mừng. Những cái ôm thật chặt. Có cả những giọt nước mắt hạnh phúc sau nhiều tháng năm xa cách.

   Chúng tôi – những người lính năm xưa – trở về bên nhau, có các CCB nam, có các CCB nữ từng chiến đấu hoặc phục vụ chiến đấu trong những ngày lửa đạn của chiến tranh biên giới phía Bắc.

   Có những “cây đa, cây đề” của ngành công binh – tuổi đời cao, tuổi quân cũng cao; lại có những người tuổi đời còn trẻ mà tuổi quân đã dày dạn; và cũng có người tuổi đời đã vào chiều muộn nhưng tuổi quân chỉ dăm bảy năm.

   Nhưng trên hết, tất cả chúng tôi đã từng khoác trên mình màu xanh Bộ đội Cụ Hồ – một ký ức không bao giờ phai.

   Sau nghi thức khai mạc là phần giao lưu bằng những bài ca truyền thống của quân đội và của lực lượng Công binh, xen lẫn những tiết mục múa dân tộc mộc mạc, đậm chất núi rừng. Những thước phim tư liệu về nhiệm vụ, chiến công của Công binh Quân khu 2 như sống dậy cả một thời hào hùng.

   Tiếp đó, đồng chí Nguyễn Bá Chung, Trưởng ban Liên lạc CCB khu vực Phú Thọ, trình bày báo cáo đánh giá hoạt động của Hội trong những năm qua và phương hướng thời gian tới.

   Đồng chí Đinh Hồng Pha, Trưởng ban Liên lạc CCB Quân khu 2 kiêm Trưởng ban Liên lạc CCB khu vực Hà Nội, phát biểu chỉ đạo và gợi mở định hướng cho hoạt động của Hội.

   Buổi gặp mặt trở nên ấm áp hơn khi 19 đồng chí được trao kỷ niệm chương, ghi nhận quá trình cống hiến và những năm tháng không thể nào quên. Tiếp đó, chúng tôi chụp ảnh lưu niệm, rồi cùng nâng ly mừng ngày hội tụ – nơi những câu chuyện năm xưa lại ùa về, chân thật và xúc động.

   Có người “ăn to, nói lớn”, có người lại “ăn nhỏ, nói khẽ”, nhưng tất cả đều từng là những chiến sĩ kiên cường, dũng cảm trong chiến đấu và trong bảo đảm chiến đấu những năm tháng chiến tranh biên giới.

   Trong sâu thẳm, tôi vẫn nhìn thấy đâu đó những ánh mắt chưa thật vui, những nụ cười chưa thật tròn. Bởi ở tuổi thất thập, nhiều đồng đội vẫn phải gắng gượng dùng chút sức lực còn lại để mưu sinh.

   Tôi hy vọng, bước sang năm mới, sẽ có những thay đổi tích cực để những người lính – đặc biệt là người lính công binh – khi đã hết tuổi lao động, dù chỉ có trên dưới 10 năm phục vụ trong quân đội, vẫn có được một khoản trợ cấp hàng tháng để vơi bớt lo toan.

   Để ánh mắt ấy được vui thêm chút nữa, nụ cười ấy tròn thêm chút nữa… trước khi họ bước sang “bầu trời bên kia của cuộc đời”, cho dù ngày xưa họ từng “ngông nghênh” một chút của tuổi trẻ đi chăng nữa. 

   Ấy là văn hiến của dân tộc!

Ảnh lưu niệm - TT Sonn


P/s:

  Xin gửi lời tri ân sâu sắc đến những người lính công binh – những con người đã lặng thầm cống hiến, kiên cường trong chiến đấu và bền bỉ trong cuộc sống đời thường.

---




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cây gậy và củ cà rốt ở Eo biển Hormuz – Ván cờ dầu mỏ nóng bỏng

“The carrot and stick approach is still being used in parallel in the conflict with Iran.” Eo biển Hormuz – tuyến hàng hải vận chuyển gần 20...