Ngày cuối năm.
Gió không còn gắt như những ngày bão, nhưng cũng chưa đủ hiền để gọi là yên. Tôi đứng lặng, nhìn năm 2025 trôi qua như nhìn một khúc sông cũ: nước đục rồi lại lắng, có đoạn cuộn xoáy, có đoạn phẳng lặng đến ngờ vực.
Không ai tắm hai lần trên cùng một dòng sông.
Nhưng ai cũng có lúc đứng bên bờ mà nhớ.
![]() |
| Tạm biệt năm cũ - Ảnh minh họa |
1. Trong nước – bước chậm, mà không lùi
Năm qua, tiền ngoại rút ra như người khách vội, thị trường chứng khoán có những buổi sáng mở mắt đã thấy lòng chao đảo.
Ấy vậy mà dưới mặt đất, đời sống vẫn lặng lẽ đi tiếp.
Cầu An Phú thông xe.
Làn xe đạp trên Mai Chí Thọ (TP. HCM) kéo dài thêm mấy cây số.
Nhà cho người vùng lũ dựng lên vội vã, trước khi Tết kịp về.
Du khách nước ngoài đến đông hơn cả những năm trước dịch – những năm mà ta từng nghĩ sẽ không bao giờ quay lại.
Hóa ra:
🪱Tiền có thể vào ra
🪱Bảng điện có thể xanh đỏ
🪱Nhưng con đường thì vẫn phải mở
🪱Mái nhà thì vẫn phải che mưa
🪱Và con người thì vẫn cần đi, cần đến, cần trở về
Kinh tế năm 2025 của Việt Nam giống một người đã qua tuổi sung sức:
không còn chạy nhanh,
nhưng biết giữ thăng bằng;
không khoe sức, chỉ lặng lẽ bước đều.
2. Ngoài kia – thế giới ngồi trong phòng chờ
Nhìn ra bên ngoài, thế giới năm 2025 không ồn ào như những năm bùng nổ, nhưng lại nặng nề như một căn phòng kín gió.
Trung Quốc tập trận quanh Đài Loan – không chỉ là súng đạn, mà là ánh mắt.
Nga và Ukraine tiếp tục quần thảo – không còn nóng nảy, mà dai dẳng như một cơn đau mãn tính.
Trung Đông vẫn cháy âm ỉ.
Và ở Bắc Cực, băng tan lặng lẽ, không cần tiếng nổ.
Tất cả giống như những người đang chờ một chuyến xe:
🪱Xe cũ đã trễ giờ
🪱Xe mới thì chưa ai dám chắc sẽ đến.
Thế giới không sụp đổ.
Nhưng cũng không còn nguyên vẹn.
3. Những cuộc điện đàm – và những điều không nói
Lãnh đạo các nước vẫn gọi điện cho nhau.
Giọng nói lịch sự. Từ ngữ cân nhắc. Nụ cười ngoại giao.
Nhưng đối thoại giờ đây không còn để mơ hòa bình xa xôi,
mà để tránh làm mọi thứ tệ hơn.
Hòa bình năm 2025 không phải ánh sáng cuối đường hầm,
mà là một khoảng tối vừa đủ để người ta không bắn thêm phát nữa.
Nghe thì buồn.
Nhưng thật.
4. Khí hậu – cuộc chiến không cần kẻ thù
Trong khi con người còn bận tranh giành, thì thiên nhiên lặng lẽ trả lời.
Bắc Cực ấm lên.
Bão mạnh hơn.
Nắng gắt hơn.
Và những năm “bất thường” dần trở thành… bình thường mới.
Không có tuyên bố.
Không có đàm phán.
Chỉ có hệ quả.
5. Khép lại một năm – mở ra một cách sống
Nếu phải nói một câu cho năm 2025, tôi sẽ nói nhỏ thôi:
Thế giới chưa tan, nhưng đã rạn.
Con người chưa tuyệt vọng, nhưng đã thôi ngây thơ.
Với Việt Nam, có lẽ điều quý nhất là:
🪱Không ngả theo cực đoan
🪱Không ảo tưởng yên bình
🪱Và không quên lo cho những điều rất đời: con đường, mái nhà, bữa cơm, giấc ngủ
Năm 2025 khép lại.
Không huy hoàng.
Không thảm họa.
Chỉ là một năm mà ai cũng hiểu thêm một điều:
Muốn đi xa, phải biết đi chậm;
Muốn đứng vững, phải biết cúi mình trước gió.
Tôi gấp năm cũ lại.
Đặt nó vào ngăn ký ức – nơi có bụi thời gian, nhưng cũng có mùi quen thuộc.
Rồi lặng lẽ bước sang năm mới.
Không cầu lớn.
Chỉ mong bình an đủ dùng.
...
Cổ và Cũ - Du Hà Ngọc
