Thứ Hai, 20 tháng 10, 2025

Khu Vườn Ông Bà Nội

  Bài viết sau đây do tác giả Hà Đình Trưởng gửi tới, tôi xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.  


   Câu chuyện đầy cảm xúc về khu vườn tuổi thơ - nơi lưu giữ mùi chè xanh, tiếng cười ông bà và những ký ức bình yên không phai.

🌳 Khu Vườn Ông Bà Nội – Nơi Lưu Giữ Mùi Thơm Tuổi Thơ

 Vườn xưa gió thổi hương chè,

Tiếng cười ông nội vọng về bên ao.

Bà ngồi gánh nặng chiêm bao,

Mà hương mít chín ngọt vào giấc con.

Hương chè, bóng cọ, tiếng cười ông bà

   Vườn của ông bà nội chúng tôi ngày ấy nhiều cây to và cao lắm. Đó không chỉ là nơi cho bóng mát, mà còn là nguồn sống của cả gia đình. Thu nhập quanh năm từ cây cọ, cây chè và cây tre – ba “người bạn” cần mẫn nuôi dưỡng cuộc sống bình dị mà yên ấm.

Vườn chè xanh - Ảnh Internet 

   Còn cây ăn quả thì mùa nào thức nấy: mít, dứa, bưởi, cam, ổi… Những gánh quả nặng oằn đôi vai bà ra chợ phiên mỗi sớm. Thi thoảng có khách đến tận vườn mua trái, ông bà lại vui như hội. Còn đám con cháu chúng tôi thì được dịp lùng sục khắp vườn tìm quả chín – ăn vô tư, hồn nhiên như thể cả thế giới này chỉ có nắng và tiếng cười.

Bà nội và ấm chè xanh

   Bà nội ít đi lễ chùa, bà bảo bà tu tại gia thôi. Bà là “nghệ nhân” sao chè có tiếng trong làng – chè bà nước xanh, thơm tự nhiên, ngọt hậu, uống một lần là nhớ mãi. Bà hãm chè bằng nước sôi già, cho thêm lát gừng mỏng, nước vàng óng ánh như nắng mùa thu. Ai từng uống rồi đều phải thừa nhận: chè xanh của bà nội, uống mà nhớ cả một đời.

Ông nội và lá thư hiện đại

   Nhắc đến chè, anh em chúng tôi lại bật cười khi nhớ chuyện ông nội. Hồi ấy, mọi nhà đều uống chè xanh bằng bát ăn cơm. Ông nội muốn “hiện đại hóa” một chút, nhờ người cháu họ ở Hà Nội mua giúp bộ cốc thủy tinh. Ông bảo viết thư tay, không cần gửi bưu điện, nội dung như sau:

Chưng cầu ông,

Cốc quả hồng,

Tiền có bốn đồng,

Bảo ông Sọt đưa.

Chú ý,

Chú ý,

Chú ý.

   Nghe thì nghiêm trang, mà khi cháu đọc lại thành: 

   “Ý chú, ý chú, ý chú.”

   Ông cười to: 

   “Láo! Láo!” — rồi chỉ im lặng, mỉm cười suốt buổi chiều.

   Tiếng cười ấy, đến nay vẫn như vang đâu đó giữa vườn chè xanh.

Khu vườn nơi khởi đầu và trở về

   Khu vườn của ông bà là nơi tất cả anh em chúng tôi cất tiếng khóc chào đời, rồi cũng là nơi tiễn đưa nhau về những ngả đường mới. Những đám cưới đầu tiên của con cháu cũng được tổ chức ngay trong khu vườn ấy — nơi tre già, mít chín, nơi có bóng dáng ông bà đứng cười nhìn đàn con lớn khôn.

   Giờ đây, ông bà đã đi xa. Chúng tôi mỗi người một đời sống riêng. Nhưng cứ mỗi lần về quê, bước vào khu vườn ấy, nghe tiếng lá cọ xào xạc, lòng lại bồi hồi.

   Ông nội, bà nội ơi, chúng cháu nhớ ông bà nhiều lắm.

   Chúng cháu cảm ơn ông bà thật nhiều!


P/S: Có lẽ ai trong đời cũng có một khu vườn để nhớ. Không chỉ là nơi có cây trái, mà là nơi cất giấu cả hương vị của tuổi thơ, tiếng cười của người thân và chút an yên mà ta mãi tìm lại giữa cuộc đời vội vã. 🌿

---




HÀNH TRÌNH 95 NĂM ANH HÙNG VÀ NHÂN HẬU

🌸 giới thiệu 

   Có những mùa hoa chẳng cần đến hương, chỉ cần nhắc tên thôi là thấy ấm lòng — như Ngày Phụ nữ Việt Nam 20/10. Từ Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam đầu tiên năm 1930 đến hôm nay, gần một thế kỷ đã trôi qua, nhưng tấm lòng, sự hy sinh và vẻ đẹp của người phụ nữ Việt vẫn nguyên vẹn như xưa. Đây là hành trình vừa cổ vừa mới — nơi ta thấy lại bóng dáng mẹ, chị và chính mình trong dòng chảy thời gian.

Phụ nữ xưa - Ảnh Internet 

🌸 Từ Hội Phụ nữ phản đế đến Ngày Phụ nữ Việt Nam 

   Hành trình 95 năm của Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam – từ những người phụ nữ cầm cuốc, cầm súng đến những người chèo lái doanh nghiệp thời hội nhập. Một chặng đường đầy nước mắt, nụ cười và lòng son sắt.

🌾Hương thời gian trên vai người mẹ

   Có ai còn nhớ, những năm xưa cũ – khi mẹ ta gánh gạo ra đồng, trên vai là nắng, trên áo là sương? Người phụ nữ Việt Nam từ bao đời vẫn vậy – lặng lẽ mà kiên cường. Giữa khói súng, họ gói cơm nắm cho bộ đội; giữa những vụ mùa gian khổ, họ vẫn nuôi con lớn khôn, dạy điều thiện lành. Và từ chính những đôi tay ấy, Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam ra đời – mang theo ý chí “giặc đến nhà, đàn bà cũng đánh”.

🌺  Một chặng đường kiên cường

   1930 – 1945: Những người phụ nữ đầu tiên đứng dậy

   Ngày 20 tháng 10 năm 1930, Hội Phụ nữ phản đế Việt Nam được thành lập. Họ không chỉ phản đối áp bức mà còn đòi quyền được sống, được học, được nói tiếng nói của mình.

   Tên Hội qua từng giai đoạn cũng thay đổi – từ Phụ nữ phản đế, đến Phụ nữ giải phóng, rồi Phụ nữ cứu quốc – nhưng lòng yêu nước thì nguyên vẹn như thuở đầu.

   1945 – 1954: Gánh việc nước, việc nhà

   Trong kháng chiến chống Pháp, phụ nữ vừa là hậu phương, vừa là chiến sĩ. Những “đội quân tóc dài”, những “bà mẹ gùi gạo”, những “chị Ba đảm đang” – họ góp phần làm nên chiến thắng Điện Biên Phủ.

   Năm 1950, Hội chính thức mang tên Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam – cái tên đã theo suốt đến hôm nay.

   1954 – 1975: Anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang

   Thời chống Mỹ, hình ảnh người phụ nữ Việt Nam đi vào thơ ca:

 “Em đi tải đạn dưới mưa bom,

Tóc em cháy, vẫn thơm mùi lúa mới.”

   Ở miền Bắc – họ “Ba đảm đang”; ở miền Nam – họ chiến đấu như những người lính thực thụ. Từ chị Út Tịch, mẹ Suốt, đến Nguyễn Thị Định… họ trở thành biểu tượng của lòng quả cảm.

  1975 – 1986: Sau chiến tranh là nỗi lo cơm áo

   Đất nước thống nhất, phụ nữ lại gánh thêm phần tái thiết. Từ đống tro tàn, họ dựng lại căn nhà, ruộng lúa, mái trường. Phong trào “Phụ nữ tích cực học tập, lao động sáng tạo, xây dựng gia đình hạnh phúc” lan tỏa khắp nơi.

   1986 – nay: Vững vàng thời hội nhập

   Bước vào thời kỳ đổi mới, Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam không chỉ chăm lo đời sống, mà còn thúc đẩy bình đẳng giới, khởi nghiệp, và bảo vệ quyền phụ nữ.

   Những phong trào “5 không, 3 sạch”, “Phụ nữ khởi nghiệp”, “Phụ nữ vì cộng đồng” là hình ảnh đẹp của người phụ nữ Việt trong thế kỷ XXI – hiện đại mà vẫn đằm thắm, quyết liệt mà vẫn dịu dàng.

🌿 Người giữ lửa của đất nước

   Từ người gánh gạo năm xưa đến nữ doanh nhân hôm nay – đều mang chung một sợi chỉ đỏ: lòng nhân hậu và sức sống bền bỉ.

   Ngày 20/10, ta tặng hoa, nhưng cũng là để nhớ: trên hành trình dựng nước và giữ nước, phụ nữ Việt Nam chính là nửa trái tim của Tổ quốc.

Gánh đời, gánh cả mùa hoa,

Gánh bao giông gió cũng là dịu êm.

Tay gầy mà giữ lửa bền,

Đất ươm hạt giống – mẹ hiền nở xuân.


✍️ P/s: Có lẽ, nếu một ngày nào đó, bạn gặp lại mẹ giữa buổi chợ chiều, thấy lưng mẹ hơi còng, tóc mẹ đã pha sương – hãy cúi xuống và nói một lời cảm ơn.

   Bởi nhờ có những người phụ nữ như thế, Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam mới có một lịch sử không chỉ rực rỡ bằng hoa, mà còn thấm đẫm mồ hôi và nước mắt – thứ hương cổ và cũ, mà càng lâu, càng thơm. Nhân ngày 20/10, chúc các bà, các chị, các em gái luôn khỏe và vui.🌸

   ...



Cây gậy và củ cà rốt ở Eo biển Hormuz – Ván cờ dầu mỏ nóng bỏng

“The carrot and stick approach is still being used in parallel in the conflict with Iran.” Eo biển Hormuz – tuyến hàng hải vận chuyển gần 20...