Bài viết sau đây do tác giả Hà Đình Trưởng gửi tới, tôi xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.
Câu chuyện đầy cảm xúc về khu vườn tuổi thơ - nơi lưu giữ mùi chè xanh, tiếng cười ông bà và những ký ức bình yên không phai.
🌳 Khu Vườn Ông Bà Nội – Nơi Lưu Giữ Mùi Thơm Tuổi Thơ
Vườn xưa gió thổi hương chè,
Tiếng cười ông nội vọng về bên ao.
Bà ngồi gánh nặng chiêm bao,
Mà hương mít chín ngọt vào giấc con.
Hương chè, bóng cọ, tiếng cười ông bà
Vườn của ông bà nội chúng tôi ngày ấy nhiều cây to và cao lắm. Đó không chỉ là nơi cho bóng mát, mà còn là nguồn sống của cả gia đình. Thu nhập quanh năm từ cây cọ, cây chè và cây tre – ba “người bạn” cần mẫn nuôi dưỡng cuộc sống bình dị mà yên ấm.
![]() |
| Vườn chè xanh - Ảnh Internet |
Còn cây ăn quả thì mùa nào thức nấy: mít, dứa, bưởi, cam, ổi… Những gánh quả nặng oằn đôi vai bà ra chợ phiên mỗi sớm. Thi thoảng có khách đến tận vườn mua trái, ông bà lại vui như hội. Còn đám con cháu chúng tôi thì được dịp lùng sục khắp vườn tìm quả chín – ăn vô tư, hồn nhiên như thể cả thế giới này chỉ có nắng và tiếng cười.
Bà nội và ấm chè xanh
Bà nội ít đi lễ chùa, bà bảo bà tu tại gia thôi. Bà là “nghệ nhân” sao chè có tiếng trong làng – chè bà nước xanh, thơm tự nhiên, ngọt hậu, uống một lần là nhớ mãi. Bà hãm chè bằng nước sôi già, cho thêm lát gừng mỏng, nước vàng óng ánh như nắng mùa thu. Ai từng uống rồi đều phải thừa nhận: chè xanh của bà nội, uống mà nhớ cả một đời.
Ông nội và lá thư hiện đại
Nhắc đến chè, anh em chúng tôi lại bật cười khi nhớ chuyện ông nội. Hồi ấy, mọi nhà đều uống chè xanh bằng bát ăn cơm. Ông nội muốn “hiện đại hóa” một chút, nhờ người cháu họ ở Hà Nội mua giúp bộ cốc thủy tinh. Ông bảo viết thư tay, không cần gửi bưu điện, nội dung như sau:
Chưng cầu ông,
Cốc quả hồng,
Tiền có bốn đồng,
Bảo ông Sọt đưa.
Chú ý,
Chú ý,
Chú ý.
Nghe thì nghiêm trang, mà khi cháu đọc lại thành:
“Ý chú, ý chú, ý chú.”
Ông cười to:
“Láo! Láo!” — rồi chỉ im lặng, mỉm cười suốt buổi chiều.
Tiếng cười ấy, đến nay vẫn như vang đâu đó giữa vườn chè xanh.
Khu vườn nơi khởi đầu và trở về
Khu vườn của ông bà là nơi tất cả anh em chúng tôi cất tiếng khóc chào đời, rồi cũng là nơi tiễn đưa nhau về những ngả đường mới. Những đám cưới đầu tiên của con cháu cũng được tổ chức ngay trong khu vườn ấy — nơi tre già, mít chín, nơi có bóng dáng ông bà đứng cười nhìn đàn con lớn khôn.
Giờ đây, ông bà đã đi xa. Chúng tôi mỗi người một đời sống riêng. Nhưng cứ mỗi lần về quê, bước vào khu vườn ấy, nghe tiếng lá cọ xào xạc, lòng lại bồi hồi.
Ông nội, bà nội ơi, chúng cháu nhớ ông bà nhiều lắm.
Chúng cháu cảm ơn ông bà thật nhiều!
P/S: Có lẽ ai trong đời cũng có một khu vườn để nhớ. Không chỉ là nơi có cây trái, mà là nơi cất giấu cả hương vị của tuổi thơ, tiếng cười của người thân và chút an yên mà ta mãi tìm lại giữa cuộc đời vội vã. 🌿
---

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét