Ký ức về một buổi sáng trên điểm cao 812 ở Cốc Nghè: câu chuyện dí dỏm về “đường hào mùa xuân”, một cú ngã đáng nhớ, và tuổi trẻ hồn nhiên của người lính công binh.
![]() |
| Giao thông hào - Ảnh Internet |
Có những quãng đời đi qua rồi vẫn còn để lại mùi đất, mùi gió, mùi của một thời trẻ tuổi chưa biết sợ điều gì, chỉ biết bước tiếp về phía trước. Tôi nhớ mãi những ngày đầu lên Cốc Nghè – vùng núi đá sương giăng, nơi mỗi con dốc đều như thử thách xem người lính có đủ kiên nhẫn và bản lĩnh hay không. Đường đi lối lại thì lạ lẫm, còn tôi thì lóng ngóng như chú gà con vừa theo mẹ vào sân mới.
May mà có anh Châu – tiểu đoàn phó – người anh cả hiền mà rắn rỏi. Những ngày đầu, anh thường rủ tôi “đi tuyến”, để thằng lính công binh trẻ như tôi biết đâu là lối, đâu là mạch của cả một vùng chiến địa.
Buổi sáng trời trong xanh thăm thẳm
Hôm đó trời vào thu. Sáng se se lạnh, bầu trời xanh và trong đến mức có cảm giác nếu đưa tay lên cao, mình có thể gõ nhẹ vào mặt trời. Anh Châu rủ tôi đi sớm hơn mọi ngày, nói một câu nhẹ tênh:
– Đi sớm cho mát, với lại… đường này đẹp lắm.
Đẹp thật. Con đường đất chạy men theo triền núi dẫn tới gần sư bộ tiền phương 313, điểm cao 812. Khi đến một đoạn giao thông hào nhỏ, anh chỉ tay xuống dưới:
– Đó, đường hào mùa xuân.
Tôi chưa kịp hỏi vì sao mùa xuân lại nằm giữa tiết thu thì anh đã rút ống nhòm ra quan sát. Dáng anh đứng trên miệng hào, nghiêng nghiêng, trông vừa kỹ lưỡng vừa có chút lãng tử của người từng trải.
Chuyện “bộ đội nữ” và cú nhảy đáng nhớ
Bỗng anh khẽ kêu lên:
– Ơ… bên kia (TQ) có bộ đội nữ . Không biết họ đang tập thể dục hay đang luyện tập gì kìa…
Thằng lính mới lên "chốt" nghe đến “bộ đội nữ” thì tim như bị ai thúc một cái. Tôi không nghĩ ngợi gì, nhảy cái “bụp” xuống giao thông hào.
Kết quả: trán đập vào bờ bên trái, gáy đập vào bờ bên phải. Nảy đom đóm mắt, sao bay lấp lánh như pháo hoa đêm 30 Tết.
Thấy tôi nhảy, anh Châu cũng nhảy theo, nhưng phong thái vẫn… thư thả như thể đây là bài tập buổi sáng chứ không phải hành động theo bản năng của hai anh lính tò mò.
Chúng tôi ngồi dưới đáy hào, lưng chạm đất mát lạnh, vừa thở vừa cố nhịn cười. Không biết bên sườn núi đối diện có ống nhòm nào đang soi hai thằng lính mặt mũi xây xẩm vì nhảy hào hay không.
Tuổi trẻ – đôi khi ngã cái để đời
Có những cú ngã nhẹ mà nhớ lâu. Đau vài phút, nhưng lại hóa thành câu chuyện ấm áp đi theo năm tháng. Lính công binh lắm hiểm nguy, nhiều gian lao, nhưng đôi khi ký ức đọng lại lại là những điều nhỏ nhặt: một bước nhảy vội, một câu nói đùa, một lần “hoa mắt” mà lòng vẫn thấy vui.
Lắng lại
Nhiều năm trôi qua, Cốc Nghè vẫn nằm nguyên trong trí nhớ tôi như một bức ảnh rửa bằng ánh sáng thời gian: mờ mờ, ấm áp, và có chút xao động dịu dàng. Mỗi khi nhắc đến “đường hào mùa xuân”, tôi không nhớ chiến địa căng thẳng bao nhiêu, mà lại nhớ tiếng cười khe khẽ của hai anh em dưới đáy hào, nhớ một buổi sáng trời trong xanh, nhớ cái dại khờ của tuổi đôi mươi.
Kỷ niệm ấy — vừa đau vừa vui — hóa ra lại là món quà dịu dàng nhất của một thời đã qua.
Dốc núi cũ mà người xưa nhớ mãi,
Một bước chân run cũng hóa nụ cười.
Tuổi trẻ ngã đâu mà buồn lâu được,
Đất ôm rồi — thành kỷ niệm trong đời.
P/s:
Có những chuyện ngày ấy tưởng chỉ để kể cho vui, vậy mà đến giờ vẫn thấy tim ấm lạ. Hóa ra tuổi trẻ không dài, nhưng lại đủ rộng để ôm cả một cú ngã, một tiếng cười, và một mảnh trời trong veo của Cốc Nghè vào ký ức. Chỉ cần nhớ lại… là tự nhiên thấy mình trẻ thêm vài tuổi.
Cốc Nghè là một bản giáp biên giới Việt - Trung thuộc xã Thanh Thủy, Vị Xuyên - Hà Giang.
---
