Thứ Bảy, 22 tháng 11, 2025

Chiếc UAZ giữa chiều rừng điểm cao 812

Bài viết theo phong cách CỔ & CŨ – Du Hà Ngọc

   Một kỷ niệm lạ lùng giữa núi rừng điểm cao 812: cuộc gặp không lời với một đại úy và chiếc UAZ chở mấy ông cố vấn Liên Xô, để lại dư âm khó tả giữa buổi chiều rừng im ắng.

Xe UAZ - Ảnh Internet 

Không gian rừng núi, bước chân người lính, sự tĩnh lặng của điểm cao 812.

   Có những buổi chiều rừng lặng đến mức người ta nghe rõ cả tiếng chiếc lá đổi ý rơi xuống. Hôm ấy, sau khi kiểm tra xong con đường từ Thác Âm Phủ lên sư đoàn tiền phương 313 trên điểm cao 812, tôi một mình thả bước, lững thững trở về hầm như mọi khi.

Trang phục, cây gậy chống quen thuộc

   Bộ quân phục sĩ quan khoác trên người còn vương lớp bụi đỏ của cả ngày đi tuyến. Cây gậy chống – người bạn trung thành theo tôi từ những lối mòn đầu tiên – gõ từng tiếng “cốc… cốc…” lên mặt đường, nghe như nhịp tim của rừng. Tôi vừa đi vừa nghĩ đến bao việc của đơn vị; trong đầu khi ấy, lo toan còn đặc hơn cả sương hoàng hôn.

Chiếc UAZ xuất hiện

   Rồi bất ngờ, ở khúc cua tay áo, một chiếc UAZ hiện ra và chậm lại. Cửa xe bật mở, một viên đại úy đeo súng lục bên sườn bước xuống, đi thẳng về phía tôi. Đến gần, anh ta bỗng… đi giật lùi. Tôi tiến một bước, anh ta lùi một bước. Cứ thế, giữa rừng núi êm như nín thở, hai con người đối diện nhau mà không ai nói gì. Chỉ có gió thổi, như muốn nói hộ những câu chưa kịp thành lời.

   Khi ngang qua mũi xe, tôi liếc vào trong. Vài khuôn mặt Tây đang nhìn ra, mắt sáng lên trong khoang tối. Tôi đoán đó là mấy ông cố vấn Liên Xô – những nhân vật vừa gần vừa xa, vừa thực vừa như bước ra từ trang báo tường của thời chiến.

Chiếc xe rời đi

   Đi thêm mấy bước, tôi vượt qua đuôi xe. Lúc ấy, viên đại úy dừng lại, quay người lên xe, đóng cửa và biến mất như thể chưa từng bước xuống. Chiếc UAZ nổ máy “ìn ìn”, rồi chậm rãi bò ngược dốc, dáng vẻ như một con thú sắt biết giữ cho riêng mình những câu chuyện không bao giờ kể.

Sự yên tĩnh trở lại

   Còn tôi, tôi lại tiếp tục hành trình về lán hầm. Tiếng gậy chạm đất dẫn đường, rừng chiều trở về nhịp cũ – như thể cuộc gặp gỡ lạ lùng vừa rồi chỉ là một chớp mắt trong đời người lính núi: gian truân, hiền hậu và đầy những điều khó gọi tên.

Chiều núi lặng nghe chân người gõ đá,

Một bóng xe qua để lại chút mơ hồ.

Chuyện cũ thoảng như làn mây trong dã sử,

Nhắc ta rằng đời lính… lạ lắm mà thương ghê.


P/s

   Những chuyện gặp gỡ kỳ lạ của thời chiến đôi khi chỉ thoáng qua như bóng cây trong chiều rừng, nhưng lại ở mãi trong trí nhớ – đủ để sau này khi tóc bạc, ta mỉm cười mà nhớ lại: “À, có lần mình đã đi qua một điều như thế.”

   Nếu bạn là tôi lúc ấy - Bạn xử lý thế nào?

---


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cây gậy và củ cà rốt ở Eo biển Hormuz – Ván cờ dầu mỏ nóng bỏng

“The carrot and stick approach is still being used in parallel in the conflict with Iran.” Eo biển Hormuz – tuyến hàng hải vận chuyển gần 20...