Thứ Hai, 24 tháng 11, 2025

KÝ ỨC VỊ XUYÊN 1984 – NHỮNG NGƯỜI LÍNH LUỒN SÂU NƠI CỘT MỐC BIÊN CƯƠNG

(Phiên bản phong cách CỔ & CŨ – Du Hà Ngọc)

“Bài viết được biên tập lại từ ký ức và thông tin do các cựu chiến binh Lữ đoàn 543 chia sẻ. Xin trân trọng cảm ơn các anh Đinh Hồng Pha, Nguyễn Huy Bồng, Lê Văn Toàn, Lê Văn Vinh, Trần Quang Vũ đã cung cấp tư liệu quý giá.”  

I. SƯƠNG CŨ TRÊN VÙNG BIÊN ẢI

   Có những chiều cuối năm, gió bỗng thoảng qua như mang theo tiếng vọng của núi rừng năm xưa. Vị Xuyên 1984 – cái tên nghe lên đã thấy một màu đất đỏ pha lẫn khói súng, nơi những người lính trẻ của Lữ đoàn công binh 543 gửi lại tuổi hai mươi giữa rừng đá sắc lạnh. Bốn mươi năm trôi qua, ký ức vẫn còn nguyên như chiếc bi đông cũ: trầy xước đấy, nhưng chỉ cần chạm vào là biết nó đã từng đi qua những nơi rất khắc nghiệt.

Một số ít chiến sĩ luồn sâu đánh địch trong buổi gặp mặt- Ảnh Đinh Hồng Pha 

II. CHUYỆN CỦA NHỮNG NGƯỜI ĐƯỢC GỌI BẰNG TÊN

1. Nhiệm vụ của Tiểu đoàn 45 – Người đứng mũi chịu sào

   Năm 1984, giữa lúc mặt trận Vị Xuyên nóng như lửa đổ. Tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 45, Nguyễn Bá Tập, được giao nhiệm vụ lên nằm ở Tả Ván-Tùng Vài, khu vực cột mốc 14-14,5 mà chỉ nghe đã thấy nặng như đá núi: cùng C trưởng C10 Nguyễn Văn Cần chỉ huy bộ đội luồn sâu sang bên kia biên giới đánh địch.

   Không ồn ào, không trống giong, chỉ có những ánh mắt nhìn nhau trong đêm, hiểu rằng phía trước là ranh giới mỏng manh giữa trở về và nằm lại.

2. Người dẫn quân trong đêm – Đại đội trưởng C10 và trung đội trưởng trẻ

   Đêm hành quân, bóng người nối nhau như một dòng chảy âm thầm. Đội hình ấy chịu sự chỉ huy trực tiếp của Đại đội trưởng C10 – Nguyễn Văn Cần.

   Đồi núi Vị Xuyên không bao giờ dễ dãi: đá lởm chởm như răng cưa, khe suối lạnh cắt tay, và trên đầu luôn là ánh pháo sáng quét qua như con mắt của kẻ thù.

   Trong đội hình luồn sâu, người đi trước mở đường chính là Thiếu úy Trương Đức Sông – Trung đội trưởng thuộc C10. Trẻ, nhanh, tỉnh táo và đầy trách nhiệm. Anh mang theo thiết bị ĐK1 – kết quả nghiên cứu của Viện Kỹ thuật Quân sự, một thứ vũ khí mới mà người lính công binh coi như “con dao nhỏ sắc nhất” để mở đường vào trung tâm phòng ngự của địch.

3. Kíp chiến đấu và tiếng nổ thay lời

   Khi vào đến vị trí, đội hình của Trương Đức Sông giữ im lặng như thể cả rừng đã nín thở theo. Chỉ một thao tác dứt khoát, khối thuốc nổ được ĐK1 kích hoạt.

   Tiếng nổ gọn và sắc – đủ để xoá sổ một tiểu đội địch, làm rung chuyển cả tuyến phòng ngự trước mặt.

   Trong khoảnh khắc ấy, người lính hiểu rằng sự sống của anh em phía sau mình được giữ bằng cả mưu trí và sự quyết đoán của những người đi đầu.

III. CUỘC GẶP GỠ SAU BỐN MƯƠI NĂM

   Bốn mươi năm – tóc xanh thành tóc bạc. Trong buổi gặp mặt thường niên của các cựu chiến binh Lữ đoàn 543 tại Vĩnh Phúc hôm nay, những người lính năm ấy lại nhìn nhau qua những nếp nhăn, nghe tiếng cười cũ trở về như tiếng bi-đông va nhẹ vào súng trong đêm hành quân.

   Nhưng trong bức ảnh chung còn thiếu một người – Thiếu úy Trương Đức Sông.

   Anh không đứng trong khung hình, nhưng đứng trong từng câu chuyện mà đồng đội vẫn kể bằng giọng khẽ run. Có những người, dù không còn hiện diện bằng thân xác, vẫn ở lại bằng chính chiến công và nhân cách của mình.

   Ký ức Vị Xuyên vì thế không bao giờ khép lại. Nó ở ngay trong ánh mắt những người đang đứng đây – những người vẫn gọi nhau bằng tên, như thuở còn mang dép lốp đi vào đêm lửa đạn.

Đêm đá lạnh bước chân người mở lối,

Một tiếng nổ làm nghiêng cả biên cương.

Bốn chục năm – đồng đội còn thương nhớ,

Tên một người sáng mãi giữa chiến trường.


P/s:

   Thời gian có thể làm mờ mọi thứ, trừ những cái tên đã từng được gọi trong lúc hiểm nguy nhất. Những cái tên ấy – khi nhắc lại – bỗng nghe như tiếng gọi từ rừng xưa, trầm mà ấm, rất đỗi thân quen.

   Theo anh Nguyễn Huy Bồng: ĐK1 là thiết bị điều khiển nổ từ xa của viện kỹ thuật quân sự.

   Nhóm luồn sâu còn có một đồng chí thông tin tên là Quân người dân tộc Tày thuộc c15 của lữ đoàn 543. Quân Tày, sau lấy em Mão, nhà ở Minh Bảo. Quân Tày mất rồi. (Theo Trần Quang Vũ và Đinh Hồng Pha).

   Bức hình trên chỉ một số ít trong đội hình luồn sâu đánh địch. Còn nhiều người nữa chưa có dịp gặp lại. 

---



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cây gậy và củ cà rốt ở Eo biển Hormuz – Ván cờ dầu mỏ nóng bỏng

“The carrot and stick approach is still being used in parallel in the conflict with Iran.” Eo biển Hormuz – tuyến hàng hải vận chuyển gần 20...