Bài viết sau đây do tác giả Hà Đình Trưởng gửi tới, tôi xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.
Câu chuyện ấm áp về chiếc quạt kéo lá cọ - sáng tạo của tuổi thơ nghèo, gợi lại những buổi trưa quạt cho ông nội và làn gió mát lành của kỷ niệm xưa.
🌾 Cái Quạt Kéo — Kỷ Niệm Mát Lành Thời Thơ Ấu
Có những kỷ niệm tưởng nhỏ như làn gió, nhưng lại mát lành suốt cả một đời người. Cái quạt kéo ngày ấy không chỉ quạt gió — mà quạt cả tình thương, tuổi thơ, và tiếng cười của một thời nghèo khó.
![]() |
| Quạt Kéo - Ảnh Internet |
🌀 Sáng tạo của tuổi thơ nghèo
Trong làng tôi ngày ấy, chẳng ai có “quạt kéo” cả, nên cái quạt đặc biệt ấy có lẽ là sáng tạo của anh em chúng tôi. Chỉ hai tàu lá cọ xếp ngược nhau, nẹp bằng thanh tre, cắt vuông hình chữ nhật. Buộc dây treo lên giữa nhà, thêm sợi dây kéo bên dưới — thế là có gió mát rồi.
Hồi đó, chưa có quạt trần, chưa có điện, nhưng trong căn nhà nhỏ, tiếng quạt lá cọ sột soạt lại là âm thanh của niềm vui.
👴 Những buổi trưa quạt cho ông nội
Ông nội tôi khi ấy tuổi đã cao, lại mắc bệnh mà người xưa gọi là “phong tê thấp”, giờ thì người ta bảo là “tai biến”. Vào những hôm trời nóng, anh em chúng tôi thay nhau kéo quạt cho ông ngủ.
Thỉnh thoảng, đứa này đùn đẩy đứa kia, ông giận, lặng im, rồi lại mỉm cười khi rút trong túi ra vài viên kẹo, dúi gói bích quy — như phần thưởng để chúng tôi ngồi yên. Ông biết chúng tôi thích kẹo mà.
🍃 Kỷ niệm không phai
Giờ chúng tôi đã tóc bạc, cũng đã làm “ông” cả rồi. Nghĩ lại, vừa buồn cười, vừa thương. Những chuyện tưởng nhỏ nhoi ngày bé, lại thành kỷ niệm khắc sâu nhất trong đời.
Cái quạt kéo ấy — vụng về, đơn sơ nhưng chứa chan tình thương — là dấu ấn của một thời, của ông bà, và của tuổi thơ nghèo mà ấm áp biết bao.
![]() |
| Trẻ em nông thôn xưa - Ảnh Internet |
P/s:
Mọi người góp ý để Ban Biên Tập hoàn thiện, nhất là hình ảnh cái quạt kéo bằng lá cọ hoặc ảnh của Ông Nội.

