Một nồi canh riêu cua nấu dọc – không chỉ là món ăn, mà là cả một bầu trời ký ức tuổi thơ bên ruộng lúa, bụi cỏ và tình mẹ.
![]() |
| Quả dọc - Ảnh Internet |
Tháng Năm, Tháng Sáu – Mùa Cua Đồng
Cứ vào độ tháng năm, tháng sáu âm lịch, khi lúa đã gặt xong, ruộng chỉ còn trơ gốc rạ vàng úa dưới nắng hè gay gắt. Nước ruộng cạn dần, nóng như sôi. Những con cua đồng – lớn có, bé có – bò lổm ngổm lên bờ, chui rúc vào các bụi cỏ rậm để tránh nóng.
Tôi – thằng bé đen nhẻm ngày ấy – đội nón lá, đeo giỏ tre bên hông, lội ruộng, vạch từng đám cỏ, tay thoăn thoắt bắt cua. Chẳng mấy chốc, giỏ đã nặng trĩu. Mỗi lần bắt được con cua to, gạch son đầy mai, lòng lại reo lên: “Tối nay mẹ nấu canh riêu chắc ngon lắm!”
Mẹ Tôi Và Nồi Canh Thần Kỳ
Về nhà, mẹ đổ cua ra chậu, rửa sạch, xé mai, bỏ yếm, khều gạch son vàng ươm để riêng. Phần thân cua cho vào cối đá giã nhuyễn, thêm chút nước, rồi lọc lấy nước đặc sệt – thứ nước đục ngầu nhưng chứa trọn vị ngọt của đồng quê.
Trong bếp, mẹ lùi vào tro nóng vài quả dọc gần chín cây (loại dọc quả nhỏ, thịt vàng, chua ngọt tự nhiên). Nướng vừa chín tới, mẹ gỡ bỏ hạt, chỉ lấy phần thịt mềm, cho vào nồi nước cua đang sôi lăn tăn. Chờ một lúc, mẹ thả bát gạch cua vào, khuấy nhẹ. Tức thì, gạch cua nổi lên thành từng mảng béo ngậy, thơm lừng.
Nồi canh bắc ra, đặt giữa mâm cơm. Chỉ cần thêm bát cơm trắng nóng hổi, chút muối ớt, là cả nhà quây quần bên nhau, húp từng thìa canh chua ngọt, béo bùi, mát lành. Hôm nào sang thì có ít mì sợi trắng luộc lên, để nguội và chan với canh riêu cua.
Giờ Đây, Chỉ Còn Là Ký Ức
Giờ đây, ruộng đồng đã thu hẹp, cua đồng hiếm dần, hai cây dọc trong vườn nhà cũng đã bị chặt đi từ lâu. Mẹ vẫn còn đó, nhưng đôi tay mẹ không còn giã cua trong cối đá nữa. Nồi canh riêu cua nấu dọc – món ăn giản dị một thời – giờ chỉ còn trong ký ức.
Nhưng ký ức thì không bao giờ phai. Mỗi lần hè về, mỗi lần thấy nắng vàng trên cánh đồng, tôi lại nhớ mùi khói bếp, mùi gạch cua nồng nàn, và nụ cười của mẹ khi múc canh ra bát.
Tháng năm nắng cháy đồng khô,
Cua bò lẩn khuất, giỏ vô đầy rồi.
Mẹ ngồi lùi củi tro vơi,
Khói lam nhuộm tím một trời tuổi thơ.
P/s: Nếu bạn còn giữ được một góc ký ức tuổi thơ như thế, hãy trân quý nó. Và nếu có dịp, hãy thử nấu một nồi canh riêu cua với dọc – dù chỉ để nếm lại một chút hương vị xưa cũ giữa cuộc sống bộn bề hôm nay.
Viết tặng những người con miền quê – nơi tuổi thơ bắt đầu từ một giỏ cua và một nồi canh mẹ nấu.


