🌿 Lời Tựa: Người chưa gọi tên
Có những cảm xúc đến rất khẽ — như ánh nắng đầu ngày lướt qua mái tóc, như tiếng dế rền trong đêm trăng mười bốn, như một ánh mắt chạm nhau rồi lặng lẽ rời đi. Người chưa gọi tên là tuyển tập haiku dành cho những khoảnh khắc như thế: ngắn ngủi, mong manh, nhưng đủ để khiến lòng người rung động.
Tập thơ này không kể một câu chuyện cụ thể, mà là những mảnh ghép cảm xúc: từ lần đầu nhìn thấy bóng người phía trước, đến những buổi sáng giả vờ tập thể dục chỉ để được gần hơn một chút. Từ nỗi nhớ quê nhà với mùi rơm, tiếng dế, ánh trăng, đến những lần ngồi bên nhau không nói gì, nhưng lòng thì đầy hoa.
Haiku – với cấu trúc ngắn gọn – là thể thơ lý tưởng để lưu giữ những khoảnh khắc như thế. Mỗi bài thơ là một hơi thở, một cái nhìn, một tiếng lòng chưa gọi thành tên. Và có lẽ, chính sự chưa gọi tên ấy mới là điều khiến ta nhớ mãi.
Nếu bạn từng yêu, từng nhớ, từng ngập ngừng, từng chờ đợi – thì mời bạn cùng bước vào thế giới của Người chưa gọi tên. Biết đâu, bạn sẽ thấy chính mình trong một bài thơ nào đó.
I. Bóng Người Phía Trước
Những bài thơ đầu tiên – nơi ánh nhìn đầu tiên chạm vào dáng người lạ, và lòng bắt đầu rung động.
![]() |
| Người chưa gọi tên |
Nắng thu sáng mai –
nhẹ nhàng trên mái tóc
Theo sau là tôi.
Bóng người phía trước
Nắng thu vương trên tóc
Tôi bước lặng thinh.
Mỗi sáng thu về
Vẫn dáng ấy bên hồ
Tim tôi ngẩn ngơ.
II. Trăng Quê Lặng Lẽ
Những bài thơ mang hương vị quê nhà, với trăng, tiếng dế, mùi rơm, và nỗi nhớ không tên.
Trăng chưa tròn hẳn
Giun dế râm ran mãi
Lòng chẳng ngủ yên.
Trăng đêm mười bốn
Tiếng quê ru giấc mộng
Mà tôi còn thức.
Trăng treo đầu ngõ
Tiếng dế rền như sóng
Lòng người chập chờn.
Gió lùa qua lá
Mùi rơm thơm phảng phất
Ngỡ giấc tuổi thơ.
Ao làng lặng lẽ
Bóng tre nghiêng soi nước
Một tiếng ếch vang.
Đêm chưa ngủ yên
Trăng mười bốn chưa trọn
Tôi chưa tròn mơ.
Mẹ ngồi nhặt đậu
Ánh trăng rơi trên tay
Thời gian lặng thinh.
Chó sủa đầu làng
Trăng rơi vào giấc mộng
Người xa chưa về.
III. Người Lạ Hay Quen?
Sự ngập ngừng, băn khoăn giữa quen và lạ, giữa cảm xúc và lý trí, giữa muốn gọi tên và chưa dám.
Hai sáng chưa gặp
Đêm quê dài thao thức
Người lạ thế không?
Ghế đá còn đó
Chỗ người từng ngồi qua
Gió vẫn đi ngang.
Người lạ thế không?
Hay là quen từ trước
Chỉ chưa gọi tên.
Cây cau đứng lặng
Trăng rơi xuống mái nhà
Người còn xa quá.
Chén trà nguội lạnh
Mắt nhìn qua khung cửa
Không ai ghé thăm.
Tôi gọi tên gió
Gió không quay đầu lại
Chỉ mang hương người.
IV. Ghế Đá Gốc Cây
Nơi chốn quen thuộc chứng kiến những lần gặp gỡ, chờ đợi, và cả những khoảng trống không người.
Sáng sớm làn gió
Ghế đá gốc cây ấy
Nhìn về một hướng.
Ánh nắng đầu ngày
Chiếc bóng nghiêng bên gốc
Không ai gọi tên.
Một hướng nhìn mãi
Có phải chờ ai không?
Hay chỉ thói quen.
Một chiếc lá rơi
Chạm vào chỗ người ngồi
Tôi không dám nhặt.
V. Gặp Mà Không Nói
Những lần ánh mắt chạm nhau, lòng muốn nói nhưng lời thì treo lơ lửng giữa tim.
Gặp nhau đi qua
Nhìn thẳng nhưng thấy nhau
Muốn nói mà không.
Bóng người lướt qua
Gió cũng không kịp hỏi
Lòng thì muốn dừng.
Ánh mắt chạm nhau
Như tia nắng cuối chiều
Không ai giữ lại.
Một lời chưa nói
Treo lơ lửng giữa tim
Rơi vào thinh lặng.
VI. Sáng Sớm Bên Nhau
Khoảnh khắc hiếm hoi được ngồi cạnh nhau, không cần lời, chỉ cần sự hiện diện.
Sáng sớm hôm nay
Nhờ Trời ngồi bên nhau
Thấy hạnh phúc ghê.
Gió sớm lướt qua
Tay chạm tay một thoáng
Mà tim rộn ràng.
Chim hót đầu cành
Người ngồi bên không nói
Mà lòng đầy hoa.
Cà phê chưa nguội
Ánh mắt chưa rời nhau
Trời chưa vội nắng.
VII. Giả Vờ Tập Thể Dục
Những bài thơ hài hước, tinh nghịch – nơi trái tim lén lút đi tìm một bóng hình quen.
Giả vờ giả vịt
Chăm chỉ tập thể dục
Ngó lơ tìm hoa.
Chạy vòng quanh hồ
Mắt thì không nhìn đất
Chỉ tìm dáng quen.
Gập bụng mười cái
Mỗi lần nghĩ một tên
Người chưa từng gọi.
Đổ mồ hôi rồi
Mà tim vẫn chưa mát
Vì ai đó thôi.
VIII. Chiều Buông Thu Phai
Khi mùa thu dần trôi, mặt hồ lặng lẽ, và ghế đá chỉ còn một người ngồi lại với nỗi nhớ.
Chiều buông thu phai
Mặt hồ yên lặng lẽ
Ghế đá mình tôi.
Ánh nắng cuối ngày
Vương trên tà áo mỏng
Người không ngoảnh nhìn.
Gió lùa qua tóc
Ghế đá vẫn còn đó
Chỉ thiếu một người.
Thu phai rất khẽ
Không ai hay màu lá
Đã đổi trong tim.
Lần gặp đầu ngõ
Cúi mặt xuống rất nhanh
Sao lại bối rối?
![]() |
| Người chưa gọi tên |
Có những cảm xúc không cần gọi tên, chỉ cần được sống trọn trong khoảnh khắc. Tuyển tập haiku này là hành trình của một trái tim đi qua những mùa thu, những đêm trăng quê, những buổi sáng sớm bên nhau, và cả những lần gặp gỡ không lời. Mỗi bài thơ là một nhịp thở, một ánh nhìn, một tiếng lòng – ngắn gọn nhưng đầy dư âm.
Tác giả không cố gắng lý giải cảm xúc, không ép buộc ngôn từ phải nói thay trái tim. Thay vào đó, từng câu haiku như một chiếc lá rơi đúng lúc, đúng nơi – để người đọc tự mình cảm nhận, tự mình nhớ lại, hoặc tự mình rung động.
Người chưa gọi tên không chỉ là một tập thơ. Đó là một khoảng lặng để ta soi mình, để thấy rằng trong cuộc sống hối hả, vẫn có những điều đẹp đẽ đến từ sự im lặng, từ ánh mắt chưa nói, từ dáng người phía trước, từ chiếc ghế đá không người ngồi.
Nếu bạn từng yêu, từng nhớ, từng ngập ngừng, từng chờ đợi – thì có lẽ, bạn cũng từng là “người chưa gọi tên” trong một bài thơ nào đó.
---


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét