Một đêm náo loạn ở ký túc xá DDR bắt đầu khi ông Thịnh Củng – nhân vật bí ẩn với kính râm đen – ôm về một con nai rừng lạc. Cả khu tưởng sắp có bữa tiết canh, nhưng cảnh sát Đức ập đến, nai bị đưa đi, sinh viên bị điều tra theo khoảng cách tiếp xúc. Ai đứng gần dưới 5m đều phải đi tiêm phòng dại. Ông Thịnh, dù vẫn ngạo nghễ, cũng không thoát mũi tiêm. Một kỷ niệm hài hước, khó quên từ xứ người.
Thịnh Củng và con nai rừng lạc
Trong đời sống sinh viên và người lao động ở DDR, ngoài sách vở và xí nghiệp, còn có cả…những chuyện như tiếu lâm sống động mà có thật. Một trong số đó gắn với cái tên huyền thoại: Thịnh Củng. Không rõ ai đặt cho ông cái biệt danh “Củng”, nhưng hễ nhắc tới thì ai cũng nhớ ngay dáng người ngạo nghễ, cái kính râm đen sì trên khuôn mặt – trông rất bí ẩn mỗi khi đi ra đường.
Hồi ấy, cứ sau bữa cơm chiều, ông Thịnh lại biến mất khỏi ký túc xá. Chẳng ai biết ông đi đâu, làm gì, chỉ thấy khi về ông vẫn giữ vẻ thần bí như thường. Cho đến một hôm trời tối đen như mực, cả khu yên ắng, bỗng từ góc sân vọng lên tiếng “tọoc, tọoc” như gõ mõ mồm.
![]() |
| Con nai rừng - Ảnh Internet |
Ông Bảo Vệ Và Cuộc Điện Thoại
Ông bảo vệ người Đức nghe thấy tiếng "toọc toọc" ló đầu ra cửa sổ, nhìn xuống thấy ông Thịnh đang ôm một con nai và gọi:
– “Thệnh, Thệnh, Thệnh!”
Sau mấy tiếng gọi tên ông Thịnh, ông như hốt hoảng đi nhanh về phòng Bảo vệ của mình, và nhấc điện thoại A lô...
Bữa Tiệc Hụt
Tò mò, tôi cũng mở cửa sổ nhìn xuống xem sao. Trước mắt là cảnh tượng không ai ngờ: ông Thịnh Củng đang ôm khư khư một con nai rừng! Tôi hỏi to:
– “Có việc gì thế anh Thịnh?”
Ông ngẩng đầu lên, đôi mắt lấp lánh phản chiếu ánh đèn đường trong đêm:
– “Tao gọi mãi chẳng thấy đứa nào thưa … con nai!”
Tin lan nhanh như cháy chợ. Cả ký túc đổ xuống sân. Ai cũng nghĩ phen này chắc được bữa tiết canh ngon đây. Không khí hứng khởi, cười nói râm ran.
Tiếng Còi Hú Như Cứu Hỏa
Nhưng niềm vui chưa kịp thành hiện thực thì ba chiếc xe cảnh sát rú còi inh ỏi từ ngoài đường lao thẳng vào sân. Đèn pha quét sáng loang loáng. Một xe đưa con nai đi mất ngay lập tức, để lại ông Thịnh ngồi thẫn thờ. Hai xe còn lại thả xuống mấy ông cảnh sát mặt nghiêm như đá.
Thế rồi là màn điều tra “có một không hai”: ông bảo vệ dẫn họ vào từng phòng, phát tờ giấy khai. Câu hỏi nghe mà muốn bật cười: Ai chạm vào nai? Ai đứng cách nai 1m, 2m,...5m, 10m? Sau vài phút tất cả kê khai xong và nộp lại cho cảnh sát.
Kết quả
Những ai lọt vào “vùng nguy hiểm, cách con nai dưới 5m” đều bị áp giải lên xe đi tiêm phòng dại trong đêm. Tôi may mắn, vì khi ấy chỉ đứng trên tầng nhìn xuống nên cách xa con nai hơn 5m. Thế là thoát!
Còn ông Thịnh Củng thì sao? Ông vẫn ngạo nghễ, nhưng phen này không giấu nổi nụ cười nửa méo, nửa mếu, ngoan ngoãn bước lên xe theo mọi người đi tiêm phòng dại.
Kết
Một con nai rừng lạc đường xuống phố, gặp một ông lãng tử thèm tiết canh khiến cả ký túc, từ bảo vệ, sinh viên, người lao động đến cảnh sát Đức, trải qua một đêm náo loạn khó quên.
Đến giờ nhắc lại, tôi vẫn thấy buồn cười: hóa ra ở xứ người, đôi khi kỷ niệm không đến từ những bữa tiệc, những chuyến đi, mà lại từ… một con nai và một ông Thịnh Củng “bí hiểm” hơn cả chuyện phim trinh thám.
Tưởng đâu tối ấy khao nai,
Bia DDR rót tràn tay cười đùa.
Ai ngờ còi hụ inh ùa,
Nai theo xe cảnh sát, cả bầy đi tiêm.
P/s: Viết theo chuyện có thật.
...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét