Dũng Bờm là một lát cắt chân thực và cảm động về cuộc sống của người lính Việt xa xứ sau chiến tranh. Từ chiến trường Vị Xuyên đến những đêm say rượu nơi đất khách Đông Đức, Dũng hiện lên với vẻ hồn nhiên, vô tư nhưng ẩn chứa nỗi cô đơn sâu thẳm. Câu chuyện vừa hài hước, vừa chua xót, như một lời nhắc về những ký ức không thể phai mờ của một thế hệ từng sống hết mình giữa thời cuộc đổi thay.
Dũng Bờm và rượu
Dũng Bờm – cái tên nghe đã thấy vừa ngồ ngộ vừa quen quen. Chẳng ai biết cái tên “Bờm” có từ bao giờ, do ai đặt. Có người bảo chắc gắn với bộ phim Thằng Bờm của đạo diễn Lê Đức Tiến hồi những năm 80.
![]() |
| Bờm - Ảnh Internet |
Ngày còn ở Việt Nam, Dũng Bờm là lính đóng quân ngoài Bắc, từng trải qua những tháng ngày kỷ luật sắt ở Vị Xuyên. Rồi một ngày, hắn được sang DDR (Đông Đức) làm việc. Thế là vui lắm! Ăn ngon, mặc đẹp, cuối tuần lại được uống rượu thoải mái. Chẳng còn cảnh gian khổ như ngày ở chiến trường.
Chỉ sau một năm, từ một anh lính gầy gò, Dũng hóa ra béo tốt, đẹp trai hẳn. Vợ con hắn vẫn ở quê – miền Bắc Trung Bộ, làm ruộng. Hắn cũng ít quan tâm đến vợ con. Với hắn, điều quan trọng nhất là “cái gáo” mang về còn nguyên vẹn cho vợ con, thế là đủ. Vậy nên, Dũng Bờm sống vô tư, đến mức ngày lên máy bay, người ta thì vali lỉnh kỉnh đồ đạc, riêng hắn chỉ có một hộp các-tông nhỏ đựng đồ dùng cá nhân.
Sang Đức, cái tính vô tư ấy lại càng bộc lộ rõ hơn. Ăn vô tư, uống vô tư, như để bù cho những tháng ngày thiếu thốn. Có điều lạ: hắn uống rượu không bao giờ say. Uống nhiều thì chỉ ôm chai đi đi lại lại, mắt sáng quắc như đang tìm kiếm một thứ gì.
Một đêm cuối tuần..."tán gái"
Đêm ấy, mấy anh em cùng phòng tổ chức “ăn tươi”. Sau vài tiếng đồng hồ nhậu nhẹt, ai cũng lăn ra ngủ. Chỉ còn Dũng Bờm vẫn tiếp tục uống và hát một mình. Hắn hát “Cuộc đời vẫn đẹp sao”, rồi đọc vè Thanh Hóa, lại cất giọng với “Chiều biên giới em ơi”. Thậm chí, hắn còn ngâm cả thơ: “Đất nước đẹp vô cùng, nhưng Dũng phải ra đi…”.
Không ai trò chuyện, hắn đứng dậy, đeo cặp kính râm vào mắt rồi lảo đảo bước ra hành lang, vừa đi vừa hát chế:
“Anh ở hành lang, em có hay…”
Rồi hắn tiến thẳng đến phòng bảo vệ của khu tập thể. Bên trong, cô gái bảo vệ người Đức – Tischer – đang ngồi đan len dưới ánh đèn nê-ông sáng trưng. Thấy Dũng Bờm loạng choạng tiến lại, Tischer mở cửa. Hắn xô cô một cái, bước vào trong, ngồi phịch xuống ghế. Hắn chỉ tay bảo cô ngồi bên cạnh.
Thật thà, Tischer ngồi xuống. Hắn nói gì đó chẳng ai hiểu, mỗi lần nói hắn lại cười nghiêng ngả, rồi xích người lại gần cô gái hơn. Tischer dịch vào phía trong, dịch mãi đến khi không còn chỗ để dịch nữa. Quá hoảng, cô bật dậy, chạy thẳng sang phòng tôi, vừa gõ cửa vừa gọi:
– “Trường! Trường! Trường!”
Tôi bật dậy mở cửa, thấy mắt Tischer tròn xoe, hốt hoảng:
– “Der Dũng, er… er… - (Thằng Dũng, nó… nó…)”
Tôi vội chạy sang. Trong phòng bảo vệ, Dũng Bờm đã gục đầu xuống ghế, kính râm trễ xuống, chai rượu nằm dưới chân. Tôi dìu hắn về phòng. Vừa đặt xuống giường, hắn rơi phịch một cái, tay vẫn ôm chai rượu, kính vẫn không rời mắt, miệng thì lẩm bẩm điều gì chẳng rõ.
Lúc ấy, đồng hồ đã điểm nửa đêm. Và hình ảnh Dũng Bờm – với chai rượu, cặp kính râm, nụ cười ngây ngô – vẫn cứ in hằn trong trí nhớ tôi cho đến tận bây giờ.
Chiêm nghiệm - Đời lính xa xứ
Có lẽ, Dũng Bờm chính là một lát cắt điển hình của thế hệ lính sau chiến tranh. Từ những tháng ngày bom đạn, kỷ luật thép ở Vị Xuyên, bước sang nước Đức xa lạ với ánh đèn sáng trưng và bữa ăn no đủ, hắn vẫn giữ nguyên bản tính hồn nhiên, vô tư, đến mức ngây ngô.
Nhìn hắn say rượu, ôm chai, đeo kính râm giữa đêm, tôi vừa buồn cười vừa chạnh lòng. Đó không chỉ là dáng dấp của một anh lính thích đùa, mà còn là nỗi trống trải thẳm sâu của một người xa quê, xa vợ con, không biết phải gửi tâm sự đi đâu ngoài men rượu và tiếng hát lạc lõng ở hành lang khu tập thể.
Có thể với hắn, hạnh phúc đơn giản chỉ là được ăn ngon, uống say, sống hết mình cho từng khoảnh khắc. Nhưng với người chứng kiến, hình ảnh Dũng Bờm lại như một lời nhắc: đằng sau nụ cười ngây ngô của những người lính tha hương, vẫn là bóng dáng của nỗi cô đơn và một thời tuổi trẻ đã gửi lại chiến trường.
Ăn no, uống rượu coi thường,
Càng say mắt lại sáng gương lạ kỳ.
...
Một thời lính trẻ phong sương,
Đem theo nỗi nhớ dọc đường tha hương.
P/s: Câu chuyện về Dũng Bờm chỉ là một mảnh ghép nhỏ trong ký ức xa xứ, nhưng đôi khi chính những mảnh vụn như thế lại khiến ta nhớ mãi không quên.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét