Bài viết có sử dụng tư liệu của các anh Mr Thọ; Đinh Hồng Pha; Nguyễn Huy Bồng CCB Công binh QK2. Xin được cám ơn các anh!
Vị Xuyên không phải là một mặt trận ồn ào trên bản đồ chiến tranh, nhưng lại là nơi núi đá phải gánh chịu mật độ hỏa lực thuộc loại khủng khiếp nhất trong lịch sử bảo vệ biên giới phía Bắc.
![]() |
| Pháo binh ở Vị Xuyên (Ảnh minh họa) |
Pháo binh Việt Nam
Từ tháng 6/1984, pháo binh Việt Nam được bố trí dày đặc với các đơn vị chủ lực như Lữ pháo binh 168 (Quân khu 2), Lữ pháo binh 368 (Bộ Tư lệnh Pháo binh), cùng nhiều đơn vị tăng cường cấp tiểu đoàn, đại đội. Đặc biệt, 8 khẩu pháo bắn thẳng – gồm pháo 85 mm, 76,2 mm và cao xạ 37 mm – được đặt tại các vị trí then chốt như Cốc Nghè, Nậm Tẩm, Lao Chải, khu vực dông 673–812. Những khẩu pháo này không bắn cầu vồng, mà nhìn thẳng vào điểm cao, nghiền nát công sự đối phương bằng hỏa lực trực diện.
Pháo binh TQ
Phía bên kia, quân TQ cũng huy động nhiều đơn vị pháo binh từ các Đại quân khu như: Phúc Châu, Nam Kinh, Tế Nam, Lan Châu, Bắc Kinh. Pháo của họ bắn liên tục, dồn dập, biến các sườn núi, khe đá và đường cơ động của ta thành những vùng chết kéo dài suốt nhiều năm.
Những điểm cao ám ảnh
Các điểm cao 300, 400, 685, 772, 233 trở thành những cái tên ám ảnh. Đá núi bị pháo bào mòn, vỡ vụn, phủ trắng sườn đồi như vôi tôi. Từ đó, người lính gọi nơi này bằng một cái tên lạnh người: “Lò vôi thế kỷ” – không phải vì đá hóa vôi, mà vì sức công phá đủ để nghiền cả núi non thành bột trắng.
Thế trận giằng co
Suốt 5 năm giằng co, nhiều điểm cao rơi vào tay đối phương, nhưng họ phải hứng chịu hỏa lực pháo binh dữ dội của ta. Ngược lại, bộ đội Việt Nam cũng chịu những tổn thất vô cùng nặng nề. Đỉnh điểm là ngày 12/7/1984, khi Sư đoàn 356 bị pháo bắn thẳng vào đội hình hành quân – một trong những ngày đẫm máu nhất của chiến trường Vị Xuyên.
Ý nghĩa lịch sử
“Lò vôi thế kỷ” vì thế không chỉ là dấu vết của pháo binh trên đá núi, mà còn là ký ức bi tráng của một thế hệ người lính. Ở đó có sự hy sinh lặng lẽ, có những mất mát không đo đếm được, và có một sự thật khắc nghiệt: biên giới phía Bắc đã được giữ bằng máu, bằng xương, và bằng cả những dãy núi bị nghiền trắng theo năm tháng.
Đá núi thành vôi trắng núi rừng,
Pháo gầm xé nát mấy tầng sương.
Máu xương hóa đá nơi biên ải,
Vị Xuyên còn đó nỗi đau trường.
P/s:
Vị Xuyên không chỉ là một địa danh, mà là nơi lịch sử được viết bằng đá núi, khói pháo và sinh mệnh con người. Nhắc lại để nhớ, để tri ân, và để không bao giờ quên.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét