Một chàng trai Việt sang Đông Đức làm việc, nhanh chóng trở thành “con buôn chiến lược” với chiêu dán nhãn rượu thường thành rượu quý. Bị cảnh sát bắt, anh chỉ biết nói đúng một câu tiếng Đức: “Ach so!”. Câu nói ấy không cứu anh khỏi bị phạt, nhưng biến anh thành huyền thoại trong cộng đồng người Việt – “Anh Ach so”.
Ach so! (À, ra là vậy!) – Chuyện vui của một chàng Việt ở Đông Đức
Trước năm 1990, khi Cộng hòa Dân chủ Đức (DDR) còn tồn tại, từng có biết bao thế hệ người Việt sang đây học tập, lao động theo hiệp định hai nước. Và trong dòng người ấy, có vô vàn câu chuyện vừa thật vừa tiếu lâm. Đây là một trong số đó.
Nhân vật chính là anh Ku – chàng thanh niên một vợ, một con. Đẹp trai, răng khểnh, cười lúc nào cũng tươi như nắng tháng Tư. Sang DDR làm ở nhà máy rượu, lương chẳng đáng bao nhiêu, nhưng anh vẫn nhanh chóng “lột xác”. Quần bò mài xanh, áo phông cá sấu, kính râm giọt nước phi công – nhìn xa cứ ngỡ trai Đức chính hiệu.
Một năm trôi qua, Ku từ công nhân rượu hóa thành… “con buôn chiến lược”. Vũ khí của anh? Cuốn sổ lịch tàu xe dày cộp và chiếc đồng hồ chính xác đến từng phút. Anh rong ruổi khắp Đông Đức, buôn từ những thứ nhỏ như băng cassette, bánh xà phòng Pha… cho tới hàng khủng như máy khâu, vải bò, xe đạp, xe máy. Cứ có lời là Ku “chiến”.
Nhưng món hàng lợi hại nhất lại chính là rượu. Trong kho nhà máy có một loại rượu siêu cấp, chỉ sản xuất theo đơn đặt hàng quốc gia, tuyệt nhiên không bán ngoài cửa hàng. Loại rượu này trở thành “bảo bối” trong mắt cộng đồng Việt ở DDR, giá bao nhiêu cũng có người tranh mua. Và thế là Ku nghĩ ra chiêu: rượu thường thì… lột nhãn, rồi dán nhãn đặc biệt vào. Đơn giản, gọn nhẹ, lãi cao.
![]() |
| Rượu Wilthen - Ảnh Internet |
Mọi chuyện suôn sẻ cho đến một ngày cuối tuần. Ku hí hửng chở cả lô rượu đi Vohnheim người Việt (khu tập thể người Việt Nam) để bán, thì xui xẻo gặp cảnh sát. Rượu “hóa trang” bị lật tẩy ngay. Anh bị phạt vì vận chuyển hàng cấm, chẳng kịp thanh minh.
Đỉnh điểm của màn kịch nằm ở đối thoại. Cảnh sát hỏi gì, Ku chẳng hiểu một chữ. Chỉ cười, gãi đầu, đáp gọn lỏn một câu duy nhất mà anh thuộc:
“Ach so!”
Cứ mỗi lần cảnh sát nói, anh lại “Ach so!”. Họ quát, anh “Ach so!”. Họ ghi biên bản, anh vẫn “Ach so!”. Thế là từ đầu đến cuối, cuộc đối thoại chỉ xoay quanh một câu duy nhất – “Ach so!”.
Tiền phạt thì vẫn phải nộp, nhưng đổi lại Ku trở thành “huyền thoại Ach so” trong cộng đồng. Người ta kể lại câu chuyện vừa thương vừa buồn cười, đến mức “Ach so” sau đó trở thành biệt danh của anh.
Giờ nhớ lại, mới thấy: với người Việt ở DDR, có lúc không cần vốn liếng tiếng Đức đồ sộ, chỉ cần một câu “Ach so!” là đủ để sống sót – dù không thoát được phạt, nhưng có được cả một giai thoại để nhớ.
Rượu thường dán nhãn thành rượu quý,
Vohnheim chợt hóa chốn thương trường.
Cảnh sát chặn đường, anh Ku cười khẽ:
“Ach so!” một tiếng… hết luôn lương.
...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét