(Phong cách Cổ & Cũ - Du Hà Ngọc)
Xung đột Mỹ–Israel–Iran và những quốc gia, nhóm lợi ích đang “tọa sơn quan hổ đấu” hưởng lợi phía sau.
“The U.S.–Israel–Iran conflict and the countries, interest groups that are ‘sitting on the mountain watching the tigers fight’ and reaping benefits behind the scenes.”
Lời dẫn
Ngày xưa, trong những câu chuyện làng quê, người ta hay kể về kẻ “ngồi trên núi xem hai con hổ đánh nhau”. Không vội vã, không dấn thân, chỉ lặng lẽ chờ đợi… để rồi nhặt phần còn lại.
Thời nay, thế giới không còn làng quê nhỏ bé, nhưng hình ảnh ấy dường như vẫn còn nguyên.
Giữa vòng xoáy căng thẳng của Hoa Kỳ – Israel – Iran, câu hỏi cũ lại trở về:
Ai đang “tọa sơn quan hổ đấu”?
![]() |
| Ảnh minh họa |
1. Không có “người thắng tuyệt đối”
Chiến tranh hiện đại không giống những trận đánh xưa.
Không có khải hoàn ca trọn vẹn.
Mỹ tốn kém và chịu áp lực toàn cầu
Israel đối mặt với rủi ro an ninh kéo dài
Iran bị trừng phạt và kiệt quệ kinh tế
Ba bên, suy cho cùng, đều đang vừa đi vừa trả giá.
👉 Cuộc chiến này giống như một ván cờ mà mỗi nước đi đều có cái giá của nó.
2. Những “người ngồi trên núi”
Nếu phải tìm hình ảnh “tọa sơn quan hổ đấu” rõ nhất, thì đó không phải người trong cuộc.
Không trực tiếp đối đầu, nhưng:
Mở rộng ảnh hưởng tại Trung Đông
Tận dụng sự phân tán của Mỹ
Trung Quốc
Lặng lẽ hơn, nhưng sâu sắc hơn:
Mua dầu từ Iran
Gia tăng vai trò trung gian ngoại giao
Đứng ngoài xung đột nhưng tiến gần quyền lực
👉 Họ không cần thắng trận, chỉ cần không phải trả giá mà vẫn lớn lên.
3. Những “kẻ hưởng lợi thầm lặng”
Không phải quốc gia nào cũng mang hình hài rõ ràng.
- Ngành công nghiệp vũ khí
Chiến tranh càng dài, đơn hàng càng nhiều.
Đó là một sự thật lạnh lùng.
- Thị trường năng lượng
Căng thẳng tăng → giá dầu biến động → cơ hội cho nhiều bên khác.
- Chính trị nội bộ
Một cuộc xung đột bên ngoài đôi khi giúp:
Gắn kết trong nước
Làm mờ đi những bất ổn nội tại
4. Trớ trêu của thời đại
Ngày xưa, “tọa sơn quan hổ đấu” là kẻ đứng ngoài hoàn toàn.
Ngày nay, không ai đứng ngoài tuyệt đối.
Thế giới đã quá kết nối.
Một viên đá ném xuống Trung Đông…
gợn sóng đến tận những bữa cơm bình thường.
KẾT
Nhìn rộng ra, cuộc đối đầu này không chỉ là câu chuyện của ba quốc gia.
Nó là bức tranh lớn hơn của quyền lực, lợi ích và sự kiềm chế.
Có người ra trận.
Có người đứng nhìn.
Và có người… tưởng như đứng nhìn, nhưng thực ra đang đi những nước cờ dài hơn.
“Ngư ông đắc lợi” – nếu có –
không phải là kẻ mạnh nhất,
mà là kẻ biết chờ đúng lúc.
Gió nổi từ đâu qua sa mạc
Lửa lan không hỏi kẻ bên nào
Hổ đấu chưa phân ai thắng bại
Người xa… lặng lẽ tính chiêu sau
P/s
Đôi khi, điều đáng sợ nhất của chiến tranh
không phải là tiếng súng,
mà là…
những người không cần nổ súng vẫn có thể hưởng lợi từ nó.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét