Thứ Sáu, 24 tháng 10, 2025

Con Lợn Đầu Tiên

   Một câu chuyện nhỏ nhưng đầy kỷ niệm về nuôi con lợn đầu tiên của vợ chồng tôi thời bao cấp. Giữa gian nhà chật hẹp và những ngày đói khó, tình bạn, tình người và tiếng cười vẫn ấm áp như hơi khói bếp xưa.

Lợn đen - Ảnh Internet 

🐖 Lần đầu tiên nuôi lợn 

   Ngày ấy, tôi lập gia đình khi vẫn còn là sinh viên đại học. Tôi học “muộn” hơn người ta — sau năm năm trong quân ngũ mới được cắp sách tới giảng đường. Gian nhà chỉ vỏn vẹn 18 mét vuông, lại phải chia ra ba phần. Phần của chúng tôi 6m2 nằm phía cửa sau (chúng tôi đi cửa sau), hẹp đến mức chỉ cần trở mình mạnh là chạm tường. Ấy thế mà vẫn nảy ra ý định… nuôi lợn.

   Đầu những năm 1980, Hà Nội rộ lên phong trào “nuôi lợn cải thiện đời sống”. Cả những căn hộ tầng 3, tầng 4 người ta còn nuôi được, huống chi mình ở tầng trệt. Thế là tôi đóng cọc, quây ván, biến góc nhỏ ngoài cửa thành “chuồng lợn sinh viên”. Con lợn đen — chẳng nhớ ai cho, hay mua ở đâu — nghiễm nhiên trở thành “thành viên mới” của gia đình trẻ.

   Sáng đi học, chiều về băm rau, nấu cám khuấy nồi khói nghi ngút. Lợn ăn ngoan, ngủ ngoan, lớn nhanh như thổi. Nhưng sang tháng thứ hai, nó bỗng dưng bỏ ăn. Tôi lo sốt vó tìm cách cứu chữa —nấu cháo cho đường vào nó không ăn, cháo cho mì chính vào nó cũng không ăn. Đêm nằm nghe tiếng lợn thở khò khè, lòng cứ thắt lại.

   Nhớ tới Chiến — bạn học Bách Khoa, đồng đội cũ ở Quảng Bình, nổi tiếng “chuyên gia lợn” — tôi đạp xe sang cầu cứu. Chiến sang xem kỹ rồi bảo:

“Chết, không cứu được.”

   Anh hòa chai nước muối, cho lợn uống, rồi nhanh như cắt, cho nó vào bao tải, buộc lên xe đạp chở thẳng lên phố Hàng Bột. Tôi đạp xe theo, vừa thương vừa buồn cười. Hóa ra ở đó có lò mổ lợn rất lớn. Con lợn được Chiến bán rồi đưa tiền cho tôi. Chiến chỉ cười: “Thế là may rồi, giữ được vốn còn hơn mất trắng.”

   Tôi đạp xe về nhà, kịp buổi học chiều. Trong đầu vẫn vang tiếng kêu eng éc của con lợn — câu chuyện nhỏ mà không bao giờ quên.

🐷 Vần vui chuồng lợn

Nhà con bé tí tì ti,

Vẫn quây góc nhỏ nuôi “dì” lợn đen.

Sáng đi học, tối về bèn,

Băm rau nấu cám, lợn khen… thơm lừng.

Khói bếp bay quẩn trong tường,

Mồ hôi mặn chát mà thương tiếng hè.

Lợn ăn ngoan, lớn khỏe re,

Chủ mừng như thể trúng phe hợp đồng.

Tháng sau lợn bỗng đau lòng,

Bỏ ăn, bỏ thở, nằm không thèm nằm.

Bạn sang chẩn bệnh một tầm,

Rót chai nước muối – lợn nằm... đi luôn!

Bán xong vẫn thấy bồn chồn,

Giữ vốn thì được, mất hồn thì không.

Tuổi nghèo – khói bếp lồng lồng,

Nuôi lợn học cách... yêu đời giản đơn.


P/s: Giờ nhớ lại, vẫn thấy thương thương. Tuổi trẻ nghèo, mà vui. Nuôi lợn, học cách sống. Mất – được, cũng nhẹ tênh như hơi thở…

Mời các bạn đón đọc Con Lợn Thứ hai. 

Phố Hàng Bột nay là phố Tôn Đức Thắng - Hà Nội. 

...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cây gậy và củ cà rốt ở Eo biển Hormuz – Ván cờ dầu mỏ nóng bỏng

“The carrot and stick approach is still being used in parallel in the conflict with Iran.” Eo biển Hormuz – tuyến hàng hải vận chuyển gần 20...