Thứ Ba, 14 tháng 10, 2025

Nhớ gì viết nấy

   Ký ức về một đêm bên hồ Ngọc Khánh hơn hai mươi năm trước, khi một hành động giúp người bất ngờ đã trở thành dấu mốc lặng lẽ nhưng đầy ý nghĩa trong cuộc đời.

Ký Ức Bên Hồ Ngọc Khánh

   Tôi không nhớ chính xác năm đó là năm nào, có lẽ là 2001 hay 2002 gì đó. Hồi ấy, cuộc sống của tôi xoay quanh guồng quay công việc bận rộn. Sáng sớm đã phải đến cơ quan, nên chỉ đến tối, tôi mới có thời gian đi bộ quanh hồ Ngọc Khánh để tập thể dục, hít thở không khí trong lành. Thời điểm đó, hồ Ngọc Khánh chưa được cải tạo như bây giờ. Xung quanh bờ hồ là những viên gạch xi măng lát dốc, hoa văn đơn giản (gạch taluy trồng cỏ), lấp loáng ánh đèn đường phản chiếu trên mặt nước.


Hồ Ngọc Khánh nay 

                                                                
   Một buổi tối, khi tôi đang đi bộ như thường lệ, một sự việc bất ngờ xảy ra. Một cậu thanh niên, dáng vẻ hớt hải, chạy đến bên tôi, giọng nói gấp gáp: “Chú ơi, chú! Chú cứu nó, không nó chết mất! Cháu nói thật đấy, có đứa con gái vừa nhảy xuống hồ, chỗ này này, chú ơi!”. Tôi giật mình, dừng bước, cố gắng nhìn xuống mặt nước. Đêm tối, ánh đèn đường loang loáng, tôi cúi rạp người quan sát, nhìn sang bờ bên kia nhưng chẳng thấy gì ngoài những mảng sáng tối nhập nhòa.

   Cậu thanh niên vẫn không ngừng giục giã: “Chú ơi, chú! Nhanh lên không nó chết mất!”. Không kịp suy nghĩ nhiều, tôi nhảy tùm xuống hồ. Nước lạnh thấm qua quần áo, tôi bám tay vào viên gạch ở bờ hồ, chân quờ quạng dưới nước để tìm. Bỗng “kịch” một cái, chân tôi chạm phải thứ gì đó. Tôi thò tay xuống, túm được áo, lấy hết sức kéo mạnh. Một cô gái trồi lên khỏi mặt nước, tóc tai, quần áo ướt dính bết, thân hình bất động.

  Lúc này, vài người đi đường bắt đầu tụ lại. Họ hỗ trợ tôi, cùng kéo cô gái lên bờ, đặt cô nằm trên hai hòn đá lớn. Đầu cô nghẹo sang một bên, nước từ miệng ộc ra, và tôi thấy tay cô bắt đầu cử động yếu ớt – dấu hiệu của sự sống. Đám đông dần đông hơn, mọi người xúm lại giúp đỡ. Tôi lặng lẽ rút lui, bước đi trong cái lạnh buốt của gió đêm. Người ướt sũng, rét run, tôi thu mình hết cỡ, cố lê bước về nhà.

   Về đến nhà, thay bộ quần áo khô, người ấm dần lên, tôi kể lại câu chuyện cho gia đình nghe. Nhưng chẳng ai tin. Họ cười, bảo rằng chắc tôi uống chút rượu trong bữa tối rồi ngã xuống hồ, tự tưởng tượng ra chuyện cứu người. Tôi chỉ cười trừ, không tranh cãi. Chuyện đã xảy ra, tôi biết rõ mình đã làm gì, thế là đủ.

   Hơn hai mươi năm trôi qua, ký ức ấy vẫn còn nguyên vẹn. Tôi viết lại câu chuyện này không vì mục đích gì lớn lao, chỉ đơn giản là muốn lưu giữ một khoảnh khắc, một kỷ niệm. Đêm ấy, bên hồ Ngọc Khánh, tôi đã làm một điều mà đến giờ tôi vẫn thấy là đúng. Chỉ thế thôi.

P/s: Hai hòn đá nay vẫn còn, mỗi lần đi bộ lại nhìn hai hòn đá như hai người bạn thân có cùng một kỷ niệm. 


---



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cây gậy và củ cà rốt ở Eo biển Hormuz – Ván cờ dầu mỏ nóng bỏng

“The carrot and stick approach is still being used in parallel in the conflict with Iran.” Eo biển Hormuz – tuyến hàng hải vận chuyển gần 20...