Có những buổi sáng Hà Nội thức dậy rất khác.
Không phải tiếng rao quen, cũng không phải mùi bún riêu đầu ngõ. Mà là tiếng búa gõ vào tường, tiếng máy khoan chạm vào ký ức, và tiếng người gọi nhau í ới: “Chuyển nốt cái tủ này đi thôi…”
![]() |
| Dọn nhà nhường chỗ cho dự án |
Ở ngõ 310 Nghi Tàm, những ngày giữa tháng Tư năm 2026, con ngõ nhỏ bỗng trở thành một công trường – nhưng là công trường của kỷ niệm.
Người ta không chỉ dỡ nhà.
Người ta đang dỡ xuống cả một quãng đời.
Một cây cầu chưa hiện hình, nhưng đã bắt đầu từ những mái nhà
Người Hà Nội hay có thói quen gọi tên cầu như gọi một người quen:
Cầu Long Biên – già nua mà bền bỉ,
Cầu Nhật Tân – trẻ trung, rực rỡ như dải lụa,
và rồi sắp tới sẽ có thêm Cầu Tứ Liên – một cây cầu còn đang nằm trên bản vẽ, nhưng đã hiện hữu trong từng nhát búa của người dân.
Nghe nói cây cầu ấy dài hơn 5 cây số, tháp cao gần 200 mét, dây văng đan như tơ trời. Người ta bảo nó sẽ là “cánh chim” bay qua sông Hồng, nối những vùng đất đang chờ nhau.
Nhưng muốn có một cây cầu bay…
thì phải có những mái nhà chịu “đứng lại”.
Dọn nhà – việc nhỏ, mà lòng người không nhỏ
Trong ngõ, có những căn nhà hai tầng đã bạc màu sơn. Có nhà ba tầng, ban công vẫn treo giàn hoa giấy cũ.
Một bà cụ cẩn thận gói lại từng cái bát, như thể sợ làm vỡ… thời gian.
Một ông lão đứng nhìn bức tường vừa bị đục, không nói gì, chỉ thở dài rất nhẹ.
Đứa trẻ thì háo hức vì sắp “chuyển nhà” – nó chưa hiểu thế nào là rời xa.
Có người thuê xe tải. Có người nhờ con cháu.
Có người vừa dọn, vừa kể: “Hồi xưa chỗ này là bãi bồi…”.
Nghe mà thấy, mỗi viên gạch ở đây đều có chuyện của nó.
Đi để ở lại – một cách khác
Chính quyền đã lo chỗ ở mới, ở vùng Thư Lâm.
Đất rộng hơn, quy hoạch rõ ràng hơn, điện nước đầy đủ hơn.
Người ta bảo: chuyển đi là để sống tốt hơn.
Nhưng người già thì hay nghĩ khác một chút:
“Ở đâu cũng là nhà… nhưng cái ngõ này thì chỉ có một.”
Thế rồi họ vẫn ký giấy, vẫn dọn đi.
Không ồn ào. Không phản đối.
Chỉ là một sự đồng thuận rất Hà Nội – lặng lẽ mà bền.
Khi cây cầu mọc lên, ngõ xưa sẽ nằm ở đâu?
Rồi một ngày, khi những trụ cầu vươn lên khỏi bãi sông,
khi xe cộ chạy qua nhanh như gió,
có ai còn nhớ ở đó từng có một con ngõ nhỏ?
Có thể không.
Nhưng cũng có thể, trong một buổi chiều nào đó,
một người đi qua cầu Tứ Liên, chợt thấy lòng mình chùng lại—
vì đâu đó dưới kia, từng có một mái nhà,
một giàn hoa giấy,
và một con ngõ mang tên 310 Nghi Tàm.
Một chút thơ, gửi lại con ngõ cũ
Ngõ nhỏ gom chiều vào thùng gỗ,
Tiếng búa rơi mà tưởng tiếng lòng…
Người đi mang theo căn nhà cũ,
Để lại cây cầu… nối mênh mông.
P/s:
Có những công trình được xây bằng bê tông và thép.
Nhưng cũng có những công trình… được dựng lên từ sự nhường nhịn của con người.
Cầu Tứ Liên, có lẽ, thuộc về cả hai.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét