Thứ Tư, 19 tháng 11, 2025

Uống nước nhớ nguồn – Chuyến trở về sau bốn mươi năm

   Hành trình tri ân thầy cô và gặp lại bạn bè sau bốn mươi năm ra trường của cựu sinh viên Giao thông Vận tải – chuyến đi giàu cảm xúc, đậm nghĩa tình và những ký ức không cũ.

Thầy trò tại trường 

 Một chuyến đi hơn một năm nhưng còn mãi trong lòng

   Đã hơn một năm trôi qua, vậy mà mỗi khi nghĩ về chuyến trở về sau bốn mươi năm ra trường, lòng tôi lại dậy lên một thứ ấm áp rất lạ – giống như mở chiếc hộp gỗ cũ ra và bất ngờ thấy trong đó chút nắng thu năm nào còn sót lại.

 Từ mái trường cũ, gặp lại thầy xưa

   Sau khi tri ân các thầy cô. Chúng tôi khởi hành từ mái trường Giao thông Vận tải, nơi đã đi qua tuổi trẻ của mỗi người. Lần này đặc biệt hơn vì có thầy cùng đi.

   Tóc thầy bạc nhiều rồi, bước thầy chậm hơn xưa, nhưng nụ cười hiền thì vẫn vậy – nhẹ như phấn bảng ngày nào. Chỉ cần nhìn thầy thôi, bao nhiêu năm tháng xa nhau đều tan rã như sương sớm.

 Nà Tu-Cẩm Giàng và đêm miền núi ấm tình bạn ở Bắc Kạn 

   Đoàn ngược lên Bắc Kạn theo lời mời của anh Lý Thái Hải và các bạn ở Bắc Kạn.

   Dọc đường, chúng tôi dừng chân thắp hương tại Khu di tích Nà Tu – Cẩm Giàng, nơi dòng lịch sử như vẫn còn lặng lẽ chảy qua từng phiến đá. Khói hương cuộn lên mỏng tang, mà lại nặng tình, như một lời nhắc mỗi người rằng: biết ơn là gốc của nghĩa.

Nà Tu-Suối Giàng 

   Đêm trong núi rừng Bắc Kạn, gió thì lạnh mà lòng lại ấm. Bạn bè gặp lại sau bốn thập kỷ, chuyện cũ được mang ra hong lại, thơm thơm mùi thời gian.

 Lên Cao Bằng theo lời mời của anh Đàm Viết Hà và các bạn ở Cao Bằng 

   Sáng hôm sau, chúng tôi tiếp tục hành trình tới Cao Bằng theo lời mời của anh Đàm Viết Hà và các bạn Cao Bằng. 

   Đường núi uốn mình mềm mại như dải lụa cũ, còn đoàn chúng tôi thì rộn ràng như ngày còn sinh viên, háo hức với mỗi khúc cua, mỗi triền đèo mở ra trước mắt.

 Pác Bó – Dòng nước xanh soi bóng thời gian

   Cao Bằng đón chúng tôi bằng tiếng suối Lê-nin róc rách và làn nước xanh đến lạ.

   Đứng trước hang Cốc Bó – nơi Bác Hồ từng sống và làm việc – ai cũng im lặng một thoáng. Dường như trong khung cảnh tĩnh lặng ấy, mỗi người đều tìm thấy một góc soi riêng cho mình.

   Ở đây, chúng tôi thăm và dâng hương Đền thờ Bác Hồ. 

Thầy trò tại Cao Bằng 

 Ngày trở lại Hà Nội và món quà mang hộ ký ức

   Ngày trở về, trên xe ai cũng có một túi quà từ bạn bè miền núi. Nhưng đặc biệt nhất vẫn là chai rượu vảy vàng – thứ rượu vừa đẹp mắt vừa chứa đựng nghĩa tình.

   Một năm trôi qua rồi, mỗi lần mở tủ nhìn lại, tôi vẫn thấy ánh vàng ấy lấp lánh như nhắc về một chuyến đi đầy ân tình.

Chai rượu vảy vàng Bắc Kạn 

 Lời kết – Ánh vàng cuối chén

   Chuyến đi không chỉ để gặp nhau sau 40 năm, cũng không chỉ để tri ân thầy cô.

   Nó là lời nhắc dịu dàng rằng: còn nhớ nguồn là còn giữ được sự tử tế của chính mình trong những năm tháng đã trôi.

   Và ký ức – như chút ánh vàng dưới đáy chén – chỉ cần khẽ xoay là sáng lên, mềm mại, bền bỉ, và chẳng bao giờ phai.

Giao thông Vận tải – nguồn xưa ấy,

Bốn chục năm rồi vẫn ngát hương.

Nà Tu khói tỏa ru miền nhớ,

Pác Bó xanh trong giữ cội nguồn.


P/S:

   Xin giữ bài viết này như một tấm ảnh cũ ép giữa trang sổ tay – để khi mở ra, vẫn còn nghe mùi gió Bắc Kạn, tiếng suối Pác Bó và cả dư âm của những nụ cười năm ấy.

---


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cây gậy và củ cà rốt ở Eo biển Hormuz – Ván cờ dầu mỏ nóng bỏng

“The carrot and stick approach is still being used in parallel in the conflict with Iran.” Eo biển Hormuz – tuyến hàng hải vận chuyển gần 20...