Thứ Ba, 18 tháng 11, 2025

Bà giáo - Bóng hình năm tháng

Blogger – phong cách CỔ & CŨ – Du Hà Ngọc

   Có những buổi chiều lặng gió, ngồi bên hiên nhà nhìn bóng nắng đổ dài, tôi lại thấy tuổi trẻ khẽ quay về. Mùi hoa sữa thoảng qua như một lời gọi, kéo theo cả một thời áo trắng trong trẻo. Ngày ấy, lũ học trò chúng tôi đạp những chiếc xe cà tàng trên con đường làng ngập nắng, còn tiếng cười thì giòn tan như muốn vỡ cả khoảng trời tuổi trẻ.

Nụ cười bà giáo 

   Giữa bức tranh ấy, có một bóng hình mà đến bây giờ tôi vẫn giữ mãi trong tim – bà giáo, người bạn học năm xưa.

   Hôm nay bà đã bước sang tuổi bảy mươi. Trải qua dao kéo, hóa trị, xạ trị… bao thử thách của đời người. Thế mà nhìn bà, người ta vẫn thấy nét thanh xuân cũ còn vương lại: đôi mắt sáng, nụ cười hiền, dáng vẻ nhẹ nhàng như thể thời gian chỉ ghé ngang chứ không nỡ hằn dấu.

   Thuở học trò, bà thuộc “giới thượng lưu” trong mắt tụi chúng tôi. Khi chúng tôi còn lom khom trên chiếc xe đạp cọc cạch, bà đã có chiếc Diamond xanh cánh chả bóng loáng dưới nắng chiều. Xe đẹp, người đẹp, lại học giỏi – bà nổi bật như một nét son trong bức tranh học trò còn lem mực. Bao ánh mắt từng dõi theo, bao trái tim từng thầm gửi mà chẳng dám nói. Tuổi trẻ mà, ngăn tim nhỏ xíu nhưng giấu được những điều dài bằng cả một đời.

   Rồi ai cũng lớn lên, rồi mỗi người mỗi ngả. Kẻ học cao, người vào lính, người lập nghiệp nơi quê nhà. Bà chọn nghiệp sư phạm, lặng lẽ gieo chữ cho đời.

   Ông – người bạn đời của bà – cũng là thầy giáo. Hai ông bà cùng mang con chữ đi dọc khắp mọi miền, dựng nên những mùa vàng tri thức cho bao thế hệ học trò. Hôm nay nhìn lại, chắc hẳn nhiều học trò của ông bà đã trưởng thành, giữ những vị trí quan trọng trong xã hội.

   Giờ tuổi cao bệnh tật đeo mang, như bóng chiều phủ lên triền núi. Nhưng trong ký ức tôi, bà vẫn mãi là bóng hình thanh xuân – dịu dàng, trong trẻo và khó phai.

   Cuộc đời con người, nghĩ cho cùng, cũng như một dòng sông: có đoạn trong veo, có đoạn gập ghềnh, nhưng tất cả đều xuôi về biển lớn. Tuổi trẻ rồi cũng qua, chỉ còn lại những dấu ấn đọng trong lòng nhau.

   Bà giáo – bóng hình của năm tháng – là minh chứng cho một đời sống ý nghĩa: từ cô học trò rực rỡ thuở nào đến người thầy tận tụy gieo niềm tin và nhân cách.

   Nghề giáo đâu chỉ truyền kiến thức. Đó là gieo hy vọng, gieo lòng tử tế, gieo những hạt mầm hóa thành rừng xanh cho đời. Bởi vậy, người thầy – người cô – chẳng bao giờ già đi trong ký ức học trò. Họ chỉ đứng đó, lặng lẽ mà ấm áp, như ngọn đèn khuya âm thầm cháy.

   "Có những bóng hình của tuổi trẻ, thời gian không thể xoá. Bà giáo năm xưa – vẫn nguyên vẹn trong trái tim người đã lớn."

   Nhân ngày 20 tháng 11, xin cúi đầu tri ân. Xin gửi đến các bà giáo và các ông giáo mà tôi biết lời chúc an nhiên, mạnh khỏe, hạnh phúc. Bởi trong lòng những học trò năm xưa, các ông bà vẫn nguyên vẹn như thuở ban đầu.

Nghiêng chiều rụng xuống phấn bay,

Gót ai thuở trước còn lay trong hồn.

Dẫu cho tóc bạc hao mòn,

Bóng thầy, bóng bạn vẫn còn như xưa.


P/S: Có những người đi qua đời ta rất khẽ… nhưng để lại một khoảng sáng không bao giờ tắt. Bà giáo năm xưa – một phần trong tuổi trẻ tôi, vẫn nằm đó, yên ả mà sâu.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cây gậy và củ cà rốt ở Eo biển Hormuz – Ván cờ dầu mỏ nóng bỏng

“The carrot and stick approach is still being used in parallel in the conflict with Iran.” Eo biển Hormuz – tuyến hàng hải vận chuyển gần 20...