Chủ Nhật, 8 tháng 2, 2026

Lập xuân – ngày mười bảy tháng Chạp

 Năm nay, Lập xuân đến sớm hơn một chút.

Mười bảy tháng Chạp.

Hoa vườn quê nhà 

Ngoài lịch treo tường, người ta vẫn còn đếm ngược Tết. Nhưng ngoài trời, xuân đã lặng lẽ bước qua ngưỡng cửa.

Ngày mười bảy tháng Chạp mà nghe hai chữ Lập xuân, nhiều người còn ngỡ ngàng. Chạp là tháng gom rét, gom mưa phùn, gom những nỗi lo chưa kịp gói vào bánh chưng. Chạp là tháng dọn dẹp, tháng chờ đợi. Vậy mà xuân đã vào rồi đó – không kèn không trống, chỉ khẽ nghiêng mình cho đất biết.

Sáng hôm ấy, trời vẫn lạnh. Gió vẫn đủ làm bàn tay già run nhẹ khi mở then cửa. Nhưng cái lạnh không còn gắt. Nó mềm đi, như đã biết nhường chỗ. Ngoài vườn, cây khế đứng im, tưởng chừng khô khốc, nhưng nhìn kỹ sẽ thấy ở đầu cành một chấm xanh rất nhỏ. Nhỏ đến mức nếu vội, sẽ bỏ qua. Lập xuân bao giờ cũng thế – chỉ dành cho người chịu nhìn lâu.

Mười bảy tháng Chạp, chợ vẫn đông. Người ta mua lá dong, mua đậu, mua thịt. Ai cũng nói chuyện Tết, ít ai nói chuyện xuân. Nhưng xuân không cần được nhắc tên. Nó chỉ cần một khoảnh đất đủ ấm để cựa mình, một tấm lòng đủ tĩnh để nhận ra.

Ngày xưa, các cụ hay bảo: “Qua Lập xuân là đất đổi vía.” Chưa cấy ngay, chưa trồng ngay, nhưng trong lòng đất đã khác. Như con người, chưa vui liền, chưa nhẹ liền, nhưng đã bớt nặng một chút so với hôm qua.

Chiều mười bảy tháng Chạp, nắng lên nhạt nhòa. Không vàng, không rực, chỉ đủ làm cái rét chùn lại. Tôi ngồi bên ấm trà cũ, nước chưa thật ngon, nhưng thấy lòng yên. Tết còn xa vài bước, đông vẫn chưa chịu đi, nhưng xuân đã ghé rồi – ghé rất khẽ, rất hiền.

Lập xuân năm nay rơi vào Chạp.

Thế cũng hay.

Để nhắc rằng: trước khi năm cũ kịp khép lại, trời đất đã kịp mở ra một lối mềm cho lòng người.


Lập xuân 

Mười bảy tháng Chạp sang xuân

Gió còn sót rét, đất ngần ngại êm

Cành khô chưa dám gọi tên

Chỉ run run một chấm mềm xanh non.


Trời chưa cởi hết áo đông

Nắng pha loãng mỏng, phơ phồng hiên xa

Ấm trà cũ đặt bên nhà

Khói lên chậm rãi như là thời gian.


Xuân không giục, chẳng hẹn thề

Chỉ nghiêng mình xuống lối quê âm thầm

Ai còn bận gói trăm năm

Xuân ngồi đợi ở bờ râm cuối vườn.

HN, 8/2/26

P/s

Có phải những năm nhuận (âm lịch) là lập xuân vào tháng chạp?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cây gậy và củ cà rốt ở Eo biển Hormuz – Ván cờ dầu mỏ nóng bỏng

“The carrot and stick approach is still being used in parallel in the conflict with Iran.” Eo biển Hormuz – tuyến hàng hải vận chuyển gần 20...