Sáng mồng Một, trời còn lơ đãng sương. Ấm trà đặt giữa bàn gỗ cũ, khói bay mỏng như một lời chúc chưa kịp nói thành câu. Người ta hay chúc nhau “mã đáo thành công” – nghe rộn ràng như tiếng vó ngựa đâu đó vọng về từ những năm tháng xa xưa.
Hồi còn nhỏ, tôi cứ ngỡ đơn giản: ngựa đến thì thành công. Lớn lên mới hiểu, câu ấy không phải để giục người ta chạy nhanh, mà để mong người ta trở về bình an sau những chuyến đi dài. Thời xưa, ngựa ra trận. Ngựa quay về tức là việc đã xong, người còn đó, cờ còn đó. Thành công, hóa ra trước hết là còn nguyên vẹn để trở lại.
Bây giờ chẳng ai cưỡi ngựa đi xa. Người ta lên máy bay, lên tàu cao tốc. Nhưng lòng người vẫn vậy – mỗi lần con cháu đi làm ăn, thi cử, mở hàng đầu năm… người già lại khẽ nói: “Mã đáo thành công.” Nói vậy thôi, chứ trong lòng chỉ mong: đi cho vững, làm cho ngay, và trở về với nụ cười.
Ngựa chạy nhanh mấy cũng cần biết đường. Thành công lớn mấy cũng cần biết dừng. Tôi ngẫm, “mã đáo” không chỉ là đến đích, mà là đến đúng nơi mình thuộc về.
Chén trà nguội lúc nào không hay. Ngoài sân, nắng đã lên. Tôi tự chúc mình một câu thật nhỏ:
Đi chậm thôi cũng được — miễn là đi bằng đôi chân tỉnh táo.
Chiều muộn hiên xưa khói nhạt hồng,
Ấm trà rót chậm ủ hư không.
Vó cũ bãi xa chìm vết cát,
Bụi xưa lối vắng lẫn tàn phong.
Dặm thẳm năm nào đành gác mộng,
Sân nghèo nay lại được thong dong.
Thành công há chỉ cờ treo ngõ,
Mã đáo — người về — ấm tấm lòng.
🐎 P/s: Nếu một ngày con cháu đọc lại mấy dòng này, nhớ rằng ông bà xưa chúc “mã đáo thành công” không phải để các con chạy đua với thiên hạ, mà để các con biết quý chuyến đi… và quý cả lúc trở về.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét