(CỔ & CŨ – kể chậm một mối tình trong Truyện Kiều của Nguyễn Du)
Có những buổi chiều già, tôi mở Truyện Kiều ra đọc lại. Không phải để tìm Kiều – vì Kiều thì ai cũng nhớ – mà để tìm một người đàn ông hay bị quên: Thúc Sinh.
![]() |
| Thúc Sinh - Ảnh tưởng tượng và trợ giúp của công nghệ📷 |
Thúc Sinh không phải bậc anh hùng. Chàng cũng chẳng phải kẻ ác. Chàng chỉ là… một người đàn ông bình thường. Mà đời, thường chính cái bình thường ấy mới làm ta day dứt lâu nhất.
Con nhà buôn và một tấm lòng mềm
Thúc Sinh là con nhà buôn ở Lâm Tri. Không quan quyền, không danh gia thế phiệt. Có tiền – nhưng không có thế. Có học – nhưng không có uy.
Chàng gặp Kiều nơi lầu xanh. Người ta đến đó để mua vui. Chàng đến đó rồi… đem lòng thương thật.
Cái thương của Thúc Sinh không ồn ào. Không thề non hẹn biển. Chàng chỉ lặng lẽ chuộc Kiều về, cho nàng một mái nhà, một bữa cơm đàng hoàng, một danh phận tuy nhỏ mà ấm.
Giữa đời Kiều dâu bể, quãng ngày ấy giống như một vệt nắng xiên qua hiên nhà. Không dài, nhưng đủ để người ta nhớ cả đời.
Yêu thì có – dũng khí thì không
Đời thường trớ trêu ở chỗ: người ta có thể thương rất thật, mà vẫn không đủ sức giữ.
Thúc Sinh yêu Kiều. Điều đó không ai nghi ngờ. Nhưng chàng lại sợ Hoạn Thư. Sợ gia đình. Sợ điều tiếng. Sợ cái uy của lễ giáo.
Đọc đến đoạn Kiều rơi vào tay Hoạn Thư, tôi không giận Thúc Sinh. Tôi chỉ buồn.
Bởi có những người đàn ông, cả đời sống trong chữ “sợ”.
Sợ mất lòng vợ cả.
Sợ điều tiếng họ hàng.
Sợ cái trật tự xã hội đã đóng khung mình.
Thúc Sinh đau, nhưng đau trong im lặng. Chàng thương, nhưng thương trong bất lực.
Cái đau ấy không dữ dội như Từ Hải. Không nham hiểm như Hoạn Thư. Nó hiền. Và chính vì hiền mà nó làm người ta xót.
Một vệt sáng ngắn ngủi trong đời Kiều
Nếu đời Kiều là một dòng sông nhiều thác ghềnh, thì Thúc Sinh là một khúc nước lặng.
Không cứu được Kiều.
Không bảo vệ được Kiều.
Nhưng đã từng cho nàng biết thế nào là được trân trọng.
Có lẽ vì vậy mà đoạn chia tay giữa hai người buồn đến thế. Cảnh vật cũng như chùng xuống. Mây gió cũng mang nỗi ngậm ngùi.
Người ta thường nhớ những cuộc tình lớn.
Còn tôi, lại nhớ những cuộc tình dang dở.
Vì dang dở mới giống đời.
Người rất người
Nguyễn Du không nặng lời với Thúc Sinh. Cụ hiểu con người.
Trong xã hội ấy, không chỉ kẻ ác mới làm người ta khổ. Có khi, người hiền mà yếu đuối cũng đủ khiến một đời phụ nữ long đong.
Thúc Sinh là kiểu đàn ông vẫn gặp ngoài đời:
Tốt bụng.
Có tình.
Nhưng thiếu bản lĩnh.
Yêu mà không dám chống lại.
Thương mà không dám bước tới cùng.
Đọc đến đây, tôi chợt tự hỏi:
Trong đời mình, ta đã từng là Kiều?
Hay đã từng là Thúc Sinh?
Lời chậm cuối
Già rồi, đọc Kiều không còn để trách ai. Chỉ để hiểu rằng con người vốn mong manh trước hoàn cảnh.
Thúc Sinh không xấu. Nhưng sự yếu đuối của chàng vẫn góp phần vào bi kịch.
Đời không chỉ chia trắng – đen.
Có những người đứng ở giữa.
Ở giữa tình yêu và nỗi sợ.
Ở giữa thương và trách nhiệm.
Và ở giữa ấy, nhiều khi… người ta đánh rơi hạnh phúc.
P/S:
Nếu con cháu đọc lại những dòng này, nhớ giùm ông một điều nhỏ:
Thương ai thì thương cho trọn.
Đừng để đến cuối đời mới ngồi giở sách, thở dài vì mình đã từng… không đủ can đảm.
Đọc (Truyện Kiều - phần 6). Kiều gặp Thúc Sinh ở phần Mục Lục.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét