Chiếc radio ấy đến với tôi đã gần bốn mươi năm, từ một quãng đời xa xứ ở Cộng hòa Dân chủ Đức. Thời ấy, chúng tôi sống trong những khu nhà tập thể xám màu, mùa đông dài và lạnh, tuyết phủ trắng lối đi. Buổi sáng ra khỏi phòng, hơi thở đã hóa thành khói. Bữa ăn giản dị, mọi sinh hoạt đều có kế hoạch và giờ giấc rõ ràng như kim đồng hồ Đức.
![]() |
| Chiếc radio của tôi |
Đồng lương không nhiều. Mỗi tháng chi tiêu phải tính rất kỹ: tiền ăn, tiền đi lại, tiền gửi về quê. Muốn mua một món đồ có giá trị thì phải chắt chiu từng đồng. Vì thế, để có được chiếc radio này, tôi đã dành dụm hơn ba tháng lương và mua lại từ một anh lái xe làm việc ở Đại sứ quán Việt Nam. Khi ôm nó về phòng, lòng vui như vừa mang được cả quê hương theo mình.
Radio xuất xứ Nhật Bản, hai cửa băng – một thứ xa xỉ vào thời ấy. Có hôm tan ca, tôi ngồi lau từng nút bấm, sờ từng đường viền máy, cảm giác như đang giữ một vật quý hiếm hơn cả tiền bạc. Ban ngày đi làm trong xưởng, tối về căn phòng nhỏ, ánh đèn vàng yếu ớt, chiếc radio trở thành người bạn thân thiết nhất.
Khoảnh khắc chờ đợi nhất là lúc bật máy nghe “Chương trình dành cho đồng bào xa Tổ quốc”. Khoảng 5 hoặc 6 giờ chiều, tùy theo mùa, tôi xoay nhẹ núm sóng, dò cho thật khéo. Có khi sóng yếu, tiếng lúc được lúc mất, vẫn kiên nhẫn nghe. Giọng phát thanh viên vang lên, quen thuộc đến nghẹn lòng. Một bản nhạc quê, một câu chào thân thương, cũng đủ làm mắt cay cay. Giữa xứ người, chỉ cần nghe tiếng Việt là thấy mình chưa hề lạc lõng.
Chiếc radio không chỉ mang tin tức, mà còn mang nhịp sống. Nó cho tôi biết quê nhà đang mùa mưa hay mùa gặt, biết đất nước đổi thay ra sao, biết mình vẫn thuộc về một nơi rất xa nhưng rất gần trong tim. Có những đêm đông dài, tuyết rơi ngoài cửa sổ, tôi bật radio nhỏ thôi, nghe cho ấm lòng, rồi ngủ lúc nào không hay.
Thời gian trôi đi. DDR trở thành một cái tên trong sách lịch sử. Người tứ tán mỗi nơi, kỷ niệm gói ghém theo từng chuyến trở về. Vậy mà chiếc radio vẫn theo tôi, qua bao lần chuyển chỗ ở, qua bao đổi thay của đời người.
Đến hôm nay, nó vẫn hoạt động tốt. Tôi vẫn mở nó mỗi ngày để nghe tin tức, như một thói quen đã ăn sâu vào nếp sống. Dáng máy đã cũ, nút bấm không còn nhạy như xưa, nhưng âm thanh vẫn đều, vẫn thân thiết.
Chiếc radio ấy không chỉ là vật dụng. Nó là chứng nhân của những ngày tháng xa quê, của đời sống DDR nghiêm cẩn mà cô đơn, của những buổi chiều lặng lẽ nhớ nhà. Với tôi, đó là một báu vật – không phải vì nó hiếm, mà vì nó giữ giùm tôi cả một thời tuổi đời đã đi qua.
Chiếc đài cũ mở nửa đời xa xứ
Một giọng quê hong ấm gió phương trời
DDR tuyết phủ mờ năm tháng
Sóng Việt Nam còn giữ trọn hồn tôi.
P/S
Nếu sau này các con thấy ông vẫn giữ một chiếc đài cũ kỹ mà không nỡ bỏ đi, thì đừng cười.
Có những thứ người già giữ lại… không phải vì nó còn dùng được, mà vì trong đó còn giữ được mình.
Tôi mua chiếc đài này 1900 mark Đông Đức (hơn ba tháng lương).

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét