Lần đầu gặp em con dì sau gần nửa thế kỷ, qua một cuộc gọi Zalo.
![]() |
| Cuộc gọi Zalo - Ảnh minh họa |
Gặp mặt sau… gần nửa đời người
Tối mùng 7 tháng Giêng 2026.
Hương Tết còn vương đâu đó trong gió lạnh cuối xuân. Tôi – ở tuổi bảy mươi – lần đầu tiên nhìn thấy mặt cái Bé.
Nó là em con dì tôi, sinh năm 1979.
Là em… mà hôm nay tôi mới biết mặt.
Màn hình Zalo sáng lên. Một người phụ nữ trắng trẻo, khỏe mạnh, nét mặt hiền lành. Nó cười. Tôi cũng cười. Hai anh em nhận nhau bằng vài câu giới thiệu ngắn ngủi nhưng đầy tình cảm.
Ngày tôi đi bộ đội, chưa có nó.
Mãi sau này nghe tin dì Nghĩa sinh thêm một đứa con gái, tôi đã lặng người đi. Không hiểu sao trong lòng bỗng dậy lên nhiều nghĩ ngợi. Dì đã có hai người con trai. Dì lại là vợ liệt sĩ.
Chiến tranh đi qua, nhưng dư âm của nó còn dài hơn một đời người.
Những thăng trầm lặng lẽ
Cái Bé kể:
Chồng em mất đã 5 năm.
Em có ba đứa con. Đứa gái đầu đã yên bề gia thất. Thằng thứ hai cũng đã có vợ. Đứa út mới 18 tuổi.
Giọng nó bình thản.
Bình thản như người đã quen với sóng gió.
Nó bảo đang làm công ty giày da, cùng Lan – cũng là cháu họ tôi. Cuộc sống không giàu sang nhưng đủ nuôi con, đủ đứng thẳng giữa đời.
Nghe nó kể, tự dưng tôi thương em nhiều.
Thương cả những năm tháng dì và các em từng lặng lẽ sống giữa bao lời xì xào.
Người hiểu thì ít.
Người không hiểu thì nhiều.
Thời ấy, một người vợ liệt sĩ sinh thêm con… không phải ai cũng mở lòng. Mấy mẹ con cứ lặng lẽ mà đi qua năm tháng, có khi mang theo cả mặc cảm.
Nhưng họ không có lỗi.
Không ai có lỗi.
Tất cả là vì chiến tranh.
Niềm vui muộn
Tôi mừng vì em vẫn giữ được mái nhà, vẫn nuôi con khôn lớn, vẫn cười được qua màn hình nhỏ. Dẫu cuộc đời chưa trọn vẹn, nhưng em đã có một gia đình – và đó là điều đáng quý.
Tôi chỉ biết động viên em cố gắng làm việc, giữ gìn sức khỏe, nuôi con nên người.
Cuộc gặp qua Zalo tưởng nhẹ như gió, mà trong lòng tôi dậy sóng.
Gần nửa thế kỷ mới nhìn thấy mặt em mình.
Chiến tranh chia cắt không chỉ đất nước, mà còn chia cắt cả những lần gặp gỡ tưởng như rất giản đơn.
Lời kết
Tôi mong một ngày gần nhất được gặp em ngoài đời. Không phải qua màn hình, mà là bắt tay thật chặt.
Để nói với em rằng:
Dì và các em không có lỗi gì cả.
Đời người có những khúc quanh do thời cuộc.
Nhưng tình thân – nếu còn giữ được – thì vẫn là điều ấm áp nhất cuối đời.
Màn hình sáng giữa đêm xuân,
Nửa đời mới gặp… người thân họ hàng.
Chiến tranh khép lại mênh mang,
Tình nhà còn đó, dịu dàng nở hoa.
P/s:
Có những cuộc gặp đến muộn. Nhưng muộn còn hơn không. Ở tuổi này, mỗi người thân tìm lại được… là một món quà của trời xuân.
Cái Bé là tên thường gọi ở nhà. Tên khai sinh là Hải.
Tình cờ gặp cái Bé ở nhà cái Lan.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét