Thứ Tư, 18 tháng 3, 2026

Bến Trông Chồng

Phỏng theo lời kể của một người lính hải quân nơi đảo xa, quê Kiến Xương - Thái Bình. 

Bến sông - Ảnh minh họa 

Có những địa danh không chỉ là một chấm nhỏ trên bản đồ, mà còn là ký ức, là nỗi đau, là biểu tượng của cả một thời. Ở Thái Bình, quê hương tôi, có một bến sông mang tên giản dị mà day dứt: Bến Trông Chồng.  

Ngày ấy, chiến tranh cuốn đi bao người đàn ông ra trận. Họ đi theo tiếng gọi non sông, để lại sau lưng mái nhà, giếng nước, sân đình, và những người vợ trẻ. Những người phụ nữ ấy, mỗi buổi chiều, lại ra bến sông, mắt dõi về phía Trường Sơn xa thẳm. Họ chờ một bóng dáng quen thuộc, một con thuyền chở về niềm vui đoàn tụ. Nhưng bến sông chỉ có gió, có sóng, có mây trời, còn người thì vẫn biền biệt nơi chiến trường.  

Bến Trông Chồng trở thành chứng nhân cho nỗi buồn chiến tranh. Nó ghi dấu những bước chân mòn mỏi, những ánh mắt khắc khoải, những giọt nước mắt rơi xuống mặt sông. Có người chờ đến bạc tóc, có người chờ đến khi tuổi xuân lặng lẽ trôi qua, để rồi một đời dang dở. Nhưng chính trong nỗi buồn ấy, ta thấy sự thủy chung, sự kiên nhẫn và hy sinh thầm lặng của người phụ nữ Việt Nam.  

Chiến tranh không chỉ lấy đi sinh mạng, mà còn lấy đi những mùa xuân của tuổi trẻ. Các chị thanh niên xung phong, các anh bộ đội, khi trở về đã quá lứa, quá thì. Có người xuống tóc đi tu, tìm sự bình yên trong tiếng chuông chùa. Có người sống lặng lẽ, âm thầm, như một bóng cây già bên đường. Bên cạnh ánh hào quang chiến thắng, còn có những mất mát không thể bù đắp.  

Bến Trông Chồng vì thế không chỉ là một địa danh, mà là biểu tượng. Nó nhắc ta nhớ rằng chiến tranh, dù có vinh quang, vẫn để lại những vết thương âm thầm trong lòng người. Nó nhắc ta về tình yêu thủy chung, về sự hy sinh của những người vợ, những người mẹ, những người phụ nữ đã gánh chịu nỗi đau để giữ gìn hậu phương.  

Tôi – một người lính Hải quân nơi đảo xa – mỗi khi nhớ về Bến Trông Chồng, lại thấy lòng mình se thắt. Giữa bão tố, phong ba, tôi vẫn vững vàng. Nhưng nỗi nhớ đất liền, nhớ quê hương, nhớ người thân thì không lúc nào nguôi. Tôi hiểu rằng, ánh mắt người vợ nơi bến sông năm xưa cũng giống như nỗi lòng của chúng tôi hôm nay: chờ đợi, khắc khoải, nhưng vẫn kiên cường.  

Bến Trông Chồng, vì thế, không chỉ là ký ức của một vùng quê, mà là ký ức tập thể của cả dân tộc. Nó nhắc ta về giá trị của tình yêu, của sự thủy chung, của hòa bình hôm nay. Để từ đó, ta biết trân trọng hơn những gì đang có, và biết cúi đầu tri ân những người đã hy sinh tuổi xuân cho đất nước.  

Bến sông gió thổi mây trôi,  

Người vợ ngóng chồng, mắt rơi bóng chiều.  

Chiến tranh để lại bao điều,  

Thủy chung hóa đá, tình yêu hóa đời.  


P/s

Phỏng theo lời kể về Bến Trông Chồng – một ký ức quê hương, một biểu tượng của sự hy sinh và tình yêu bất diệt.  

---

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cây gậy và củ cà rốt ở Eo biển Hormuz – Ván cờ dầu mỏ nóng bỏng

“The carrot and stick approach is still being used in parallel in the conflict with Iran.” Eo biển Hormuz – tuyến hàng hải vận chuyển gần 20...