Thứ Sáu, 14 tháng 11, 2025

Một Thời Bao Cấp – Chuyện Bà Phiểng Ở Đức

   Ký sự về bà Phiểng – du học sinh Việt Nam ở CHDC Đức thời bao cấp, vừa học vừa làm thêm, chắt chiu từng đồng để đưa chồng con sang thăm. Một lát cắt nhỏ mà gợi nhớ cả một thời gian khó.

Ga tàu Dresden - Ảnh Internet

   Khởi đầu nơi đất khách

   Bà Phiểng sang Cộng hòa Dân chủ Đức để học nâng cao nghiệp vụ ngành giao thông vận tải. Học bổng Nhà nước thời ấy ít ỏi, vừa đủ chi tiêu cơ bản. Để tồn tại nơi đất khách, bà nhận thêm việc quét dọn sàn toa tàu vào ban đêm.

   Công việc không quá nặng nhưng kéo dài suốt từ tối đến sáng. Mỗi ca được trả 100 mark – số tiền quý đến mức bà phải nâng niu từng tờ một, coi như hơi ấm quê nhà giữa cái lạnh xứ người.

 Tích góp cho một niềm vui

   Một năm làm thêm trôi qua, từng đồng mark nhỏ gom góp cuối cùng cũng đủ để bà Phiểng thực hiện một mong ước lớn: mời chồng và các con sang Đức thăm nửa tháng.

   Những năm ấy, ở Việt Nam vẫn còn khó khăn bộn bề, nên chuyện đi nước ngoài là điều xa xỉ. Vậy mà bà Phiểng đã làm được – bằng sự chăm chỉ, tiết kiệm và tấm lòng hướng về gia đình không lúc nào nguôi.

 Quần áo – hành lý và những mẹo nhỏ thời bao cấp

   Ông Chiêng và các con bận rộn chuẩn bị về nước. Tranh thủ mang theo ít quần áo mới, áo cũ để đem về Việt Nam. Hành lý tiêu chuẩn chỉ 20kg, vậy mà còn biết bao thứ muốn mang theo.

   Cả nhà nghĩ ra một mẹo rất “bao cấp”: mặc nhiều lớp quần áo lên người cho đỡ cân. Riêng chiếc áo măng tô cồng kềnh thì không thể mặc, đành cầm tay.

 Cửa khẩu Berlin – khoảnh khắc nhớ mãi

   Đến cửa hải quan Berlin, rắc rối xảy ra: chiếc áo măng tô bị giữ lại. Nhân viên hải quan cho rằng món đồ này không nằm trong hành lý cho phép.

   Ông Chiêng thì nhất quyết không bỏ. Hai bên giằng co – người kéo, người giữ, áo bay phấp phới trong luồng gió sân bay. Cuối cùng, có lẽ vì thương cho vị khách Á Đông hiền lành, ông hải quan đành nhượng bộ.

   Chiếc áo măng tô được mang về Việt Nam an toàn, trở thành “nhân chứng” cho một cuộc hành trình đầy tiếng cười lẫn hồi hộp.

 Một thời để nhớ

   Câu chuyện nhỏ bé của bà Phiểng – của một gia đình Việt Nam nơi đất Đức – lại chứa đựng biết bao ký ức thời bao cấp: thiếu thốn, vất vả, nhưng luôn sáng lên sự kiên cường và tình thân yêu.

   Một chút hài hước ở cửa khẩu, một chút cảm động của người mẹ lam lũ, và cả những nỗ lực thầm lặng để gìn giữ niềm vui gia đình giữa thập niên khó khăn ấy.


Gió Berlin nghe như gió bãi bồi,

Mùi toa tàu khơi dậy miền ký ức.

Một bóng Việt lặng thầm gom tiếng Đức,

Đổi đêm dài lấy chút ấm gia đình.


Áo măng tô vượt nửa kiếp hành trình,

Qua cửa khẩu mà lòng run như rét.

Thời bao cấp – nghèo mà thương tha thiết,

Nhặt từng niềm vui giữa đất khách xa xôi.


P/s:

  Có những ký ức tưởng như vụn vặt, nhưng lại soi chiếu cả một thời. Viết lại để nhớ, để thương – để thấy rằng chính những gian khó năm xưa đã làm nên sức bền, sự gắn bó và tình cảm gia đình không gì thay thế được.

--




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cây gậy và củ cà rốt ở Eo biển Hormuz – Ván cờ dầu mỏ nóng bỏng

“The carrot and stick approach is still being used in parallel in the conflict with Iran.” Eo biển Hormuz – tuyến hàng hải vận chuyển gần 20...