Chuyện vui thời quân ngũ ở Bệnh viện Quân y 110, cuối những năm 1970. Thời ấy, chỉ cần nghe hai chữ Vespa là đủ thấy đời mình sang hẳn lên rồi.
![]() |
| Xe Vespa - Ảnh minh họa |
Trong đơn vị có những cái tên mà hỏi gốc gác thì… chịu. “Lịch Mọt” là một cái tên như thế. Không ai nhớ ai đặt, đặt từ khi nào. Chỉ biết ngày tôi về, anh đã mang cái tên ấy như mang một phần số phận: quen, thân, và chẳng cần giải thích.
Gọi mãi thành thật. Gọi mãi thành người.
2. Những năm tháng ở Quân y 110
Khoảng 1977–1978, chúng tôi đóng quân ở Bệnh viện Quân y 110 (Bắc Ninh), làm nhiệm vụ kỹ thuật: thi công, lắp đặt điện nước cho dãy nhà mới. Đơn vị có cả bộ đội lẫn công nhân quốc phòng. Cùng ăn, cùng ở, cùng làm – nghèo đều, vui chung.
Lính thì tiền đâu mà mơ mộng. Vé số là thứ xa xỉ. Nhưng mấy anh công nhân có lương, chiều chiều vẫn có người mua cho vui. Và Lịch Mọt là người “chung thủy” nhất với vé số.
Ngày nào anh cũng khoe, giọng hồ hởi:
— Hôm nay mua năm vé!
Nói xong cười hề hề, mắt sáng như đã thấy chiếc Vespa dựng sẵn ngoài cổng đơn vị.
3. Trò đùa của anh Hoa
Lịch Mọt miệng mồm thì chẳng để ai yên. Anh Hoa là “nạn nhân” quen thuộc: nào là yêu cô y sĩ Châu lớn tuổi, nào là có tiền lại đem cho gái, nào là khôn nhà dại chợ, nào là nói đến vé số là sợ như có bom Mỹ… Toàn chuyện nói cho vui, cả đơn vị nghe là cười.
Cho đến một buổi chiều định mệnh.
Lịch Mọt mua vé số về, nhét dưới gối rồi đi tắm. Anh Hoa biết. Và anh Hoa… không nói với ai. Chỉ lặng lẽ chép lại toàn bộ dãy số trên mấy tờ vé ấy, cẩn thận như ghi sổ mật.
Hôm sau là thứ bảy, đơn vị vẫn đi làm bình thường. Chiều đến, trước mặt mọi người, anh Hoa mượn xe đạp anh Phiến, nói đi thị xã gửi thư, gửi bưu phẩm.
Anh em gọi với theo:
— Tiện thể ghé xem kết quả xổ số nhé!
Anh Hoa gật đầu, mặt tỉnh bơ.
4. Buổi tối “lộ mặt”
Nhá nhem tối, anh Hoa về. Cả đơn vị ùa ra. Anh rút tờ giấy ghi kết quả xổ số, trong đó khoanh tròn một dãy số — trùng khớp với vé giải "đặc biệt".
Ai có vé thì lôi ra so.
Lịch Mọt cũng hí hửng móc vé của mình. So xong, tim đập thình thịch. Trúng rồi! Trong đầu anh, Vespa đã nổ máy. Không nói nhiều, anh lẳng lặng cất vé vào ví, tách khỏi đám đông.
Tối hôm ấy, anh sang đơn vị bên cạnh, xin cho một người em họ sang ngủ cùng, để… bảo vệ tờ vé số. Hai anh em thì thầm đến tận khuya.
Sáng hôm sau, chưa kịp ăn sáng, cả hai đã vội vã lên thị xã.
5. Vespa không đến, tiếng cười ở lại
Chiều về, Lịch Mọt mặt hầm hầm, vừa đi vừa lẩm bẩm:
— Chỉ có thằng Hoa… chỉ có thằng Hoa…
— Mẹ kiếp… thằng Hoa nhá…
Cả đơn vị hôm ấy được một trận cười vỡ bụng.
Không phải vì ai trúng số.
Mà vì một cú đùa để đời – đúng kiểu lính thời ấy: nghèo tiền, giàu tiếng cười; không có Vespa, nhưng có kỷ niệm chạy bền hơn mọi động cơ.
Vé số ôm mộng Vespa
Hoa bày trò nhỏ, cả nhà cười vang
Lịch Mọt trúng… một phen hoang
Không xe, không số — chỉ toàn tiếng vui 😄
P/S:
Nhiều năm rồi, chẳng biết Lịch Mọt giờ ở đâu. Nhưng cái tên ấy, cùng tiếng cười của một buổi tối doanh trại, thì vẫn còn nguyên trong trí nhớ.
Anh Hoa sau này lấy chị Châu thật, vợ chồng hạnh phúc.
Ngày ấy, giải xổ số đặc biệt là chiếc xe máy hiệu Vespa của Ý.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét