Một câu chuyện đời thường bên hồ Ngọc Khánh về ông Mã chột, chiếc smartphone và cú lừa tinh vi thời công nghệ – nhẹ nhàng, hóm hỉnh nhưng đầy cảnh tỉnh.
![]() |
| Ảnh minh họa |
1. Con người và thói quen
Không ai nhớ rõ ông Mã bị hỏng một mắt từ khi nào. Chỉ biết rằng, cái tên “ông Mã chột” cứ thế mà ở lại, lâu dần thành quen, thành thân, thành một cách gọi vừa nửa trêu đùa, vừa nửa thương mến của xóm giềng.
Người ta bảo ông bị tai nạn lao động. Cũng có người nói ông từng trải qua một biến cố nào đó, nhắc lại thì buồn nên thôi. Riêng ông, chưa bao giờ giải thích. Ông sống đàng hoàng, ngay thẳng, thế là đủ.
Từ ngày nghỉ hưu, ông tham gia công tác dân phố. Việc gì cũng có mặt, từ họp hành, dọn vệ sinh, cho đến nhắc nhở chuyện an ninh trật tự. Ông nói năng nhỏ nhẹ, làm việc cẩn thận, nên ai cũng quý.
2. Công nghệ tìm đến người già
Ông Mã rất chăm chỉ tập thể dục. Sáng một buổi, chiều một buổi, đều đặn đi bộ vài vòng quanh hồ Ngọc Khánh. Thời buổi công nghệ, người đi bộ quanh hồ giờ ai cũng có điện thoại thông minh. Người cầm tay, người đeo tai nghe, người gài điện thoại lên bắp tay, trông vừa hiện đại vừa “ngầu”.
Ông Mã thấy thế cũng sắm cho mình một chiếc smartphone hơn ba triệu. Với người già, cái điện thoại ấy lắm thứ rắc rối: chạm nhầm là mất, bấm sai là loạn. Ông không dám hỏi nhiều, sợ bị chê là lạc hậu, nên cứ lẳng lặng tự mày mò.
3. Cuộc gặp bất ngờ
Cho đến một hôm.
Hôm ấy, trước mặt ông là một người phụ nữ xinh đẹp. Ông vừa đi vừa bấm điện thoại, mải nhìn màn hình hơn là nhìn đường. Thế rồi “cốp” một cái — va phải người ta.
Xin lỗi qua lại vài câu, lịch sự, nhã nhặn. Không biết từ lúc nào, câu chuyện chuyển sang… điện thoại thông minh. Người phụ nữ ấy nói năng nhẹ nhàng, bảo:
– Bác để cháu xem, hình như bác bấm nhầm chỗ này.
Chiếc điện thoại từ tay ông sang tay người phụ nữ lúc nào, ông cũng không rõ. Hai người vừa đi vừa dừng, trông như cô đang tận tình hướng dẫn ông cách dùng. Ông nghe, gật gù, mắt thì chăm chăm nhìn người đẹp, trong lòng thầm nghĩ: Người đâu mà tốt thế.
4. Khoảnh khắc tỉnh ra
Rồi bất ngờ, người phụ nữ ấy tách ra, bước nhanh về phía một người đàn ông đang đứng đợi với chiếc xe máy. Cô ta nhảy tót lên yên sau, xe phóng đi thẳng.
Ông Mã chột sững lại. Như vừa tỉnh giấc. Ông chạy theo mấy bước, giơ tay với theo, gọi trong vô vọng:
– Ơ...ơi cô kia! Ơ...ơi cô kia! Cô kia..kia!…
Mặt hồ vẫn lặng. Người đi bộ vẫn đông. Chỉ có cái túi áo ông nhẹ bẫng. Ông nhìn quanh quẩn, tay sờ nắn hết túi quần lại túi áo...như người mất hồn.
5. Lời cảnh tỉnh
Vài hôm sau, trong buổi họp dân cư. Khi chủ tọa hỏi:
– Còn ai có ý kiến gì không?
Mọi người đồng thanh:
– Đồng ý!
Bất ngờ, ông Mã chột giơ tay:
– Tôi xin có ý kiến.
Ông kể lại toàn bộ câu chuyện, từ chiếc điện thoại hơn ba triệu cho đến người phụ nữ xinh đẹp và chiếc xe máy phóng đi để mọi người cảnh giác. Kể xong, ông dừng lại một nhịp, rồi buột miệng, giọng chậm và buồn:
– Bây giờ trộm cắp, nó tinh vi lắm.
Phòng họp im đi một lát. Không ai cười.
Chỉ có tiếng thở dài rất khẽ — như gió lướt qua mặt hồ Ngọc Khánh, nơi mỗi sáng, mỗi chiều, ông Mã chột vẫn đi bộ và "chia tay" chiếc điện thoại.
Sáng chiều thong thả quanh hồ,
Tay bấm điện thoại, mắt mờ… lơ ngơ.
Công nghệ tưởng dễ ai ngờ,
Trộm nay lịch sự, giả vờ rất siêu.
P/s: Đi bộ thì nên ngắm trời mây, bấm điện thoại chỉ nên… khi ngồi yên một chỗ. Thời nay, cảnh giác cũng cần được cập nhật như… phần mềm.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét