Thứ Năm, 5 tháng 3, 2026

162 Trần Quang Khải – Một địa chỉ trong ký ức ngành GTVT của tôi

Một nơi chốn đã thành biểu tượng

   Có những địa chỉ, khi nhắc lại, không ai hỏi còn hay mất. Bởi nó đã yên vị trong ký ức. 

162 Trần Quang Khải - Hà Nội 

   162 Trần Quang Khải – Hà Nội là một nơi như thế. Không chỉ là trụ sở làm việc, mà là không gian của những buổi sáng với chiếc cặp cũ, bản đồ cuộn tròn, những tập tài liệu nặng mùi giấy. Nơi bắt đầu bằng ấm trà nóng, ánh đèn phòng làm việc, và những câu chuyện dài về đường sá, bến bãi, vùng miền, tương lai giao thông đất nước.

1997 – Dấu mốc miền Trung

   Năm 1997, tại đây khởi đầu một bước ngoặt: Quy hoạch Tổng thể GTVT khu vực miền Trung.  

   Lần đầu tiên, ngành giao thông tiếp cận phương pháp quy hoạch hiện đại, với sự tư vấn của chuyên gia Pháp. Những bản đồ không chỉ vẽ đường, mà là tư duy mạng lưới, kết nối, dự báo. Với nhiều cán bộ, đó là những ngày vừa làm vừa học, vừa bỡ ngỡ vừa háo hức — như mở ra một cánh cửa mới.

1998 – 2005: Những con đường về làng

   Song song với quy hoạch lớn là Dự án Giao thông Nông thôn. Hỗ trợ triển khai là Ngân hàng Thế giới (WB); Bộ Phát triển quốc tế Anh (DFID).

   Từ Hòa Bình, Sơn La, Điện Biên, Lai Châu, đến Hà Tĩnh, Vĩnh Long, Vĩnh Phúc… những chuyến đi dài, đường khó, ngủ nhà dân, họp dưới ánh đèn yếu. Không phải cao tốc, không phải cầu lớn, mà là những con đường nhỏ giúp trẻ em đến trường dễ hơn, hàng hóa ra chợ nhanh hơn, đi đến trung tâm y tế thuận lợi hơn, đi đến trung tâm hành chính dễ dàng hơn. Âm thầm, bền bỉ, nhưng rất thật.

1999 – Tầm nhìn toàn quốc

   Năm 1999, Quy hoạch Tổng thể GTVT toàn quốc lần 1 được triển khai với sự hợp tác JICA – Nhật Bản.  

   Một tầm nhìn dài hạn bắt đầu hình thành: đường bộ, đường sắt, đường sông, đường biển, hàng không — không tách rời, mà đặt trong một chỉnh thể. Ở 162 Trần Quang Khải, những buổi làm việc kéo dài, những tranh luận chuyên môn gay gắt nhưng tử tế, tất cả đều hướng về một điều chung: đất nước phải đi xa hơn.

2002 – Tây Bắc và thủy điện Sơn La

   Khi Thủy điện Sơn La được đặt lên bàn quy hoạch, giao thông vùng Tây Bắc trở thành nhiệm vụ đặc biệt. Không chỉ là hạ tầng, mà còn là tái định cư, phát triển vùng, an sinh xã hội. Địa hình hiểm trở, bài toán khó, nhưng cũng là thử thách đáng nhớ — nơi bản đồ và thực địa buộc phải gặp nhau.

2009 – Công nghệ và bước tiến mới

   Đến năm 2009, Quy hoạch Tổng thể GTVT toàn quốc lần 2 tiếp tục với JICA.  

   Ngành được chuyển giao phần mềm STRADA 3.5 — công cụ dự báo nhu cầu GTVT. Công nghệ đến, nhưng con người vẫn là trung tâm: những cán bộ ngồi bên màn hình, vừa học, vừa làm, vừa lo cho từng con số.

Những năm tháng lặng lẽ khác

   Ngoài những mốc lớn, còn vô số đề tài, đề án, bài viết trên tạp chí GTVT. Những đóng góp âm thầm cho chiến lược phát triển đa lĩnh vực: đường bộ, đường sắt, đường thủy, đường biển, hàng không. Không phải việc nào cũng có tên người làm, nhưng mỗi việc đều góp một viên gạch cho kết nối và hội nhập quốc tế của Việt Nam.

01/07/2025 – Khép lại một tên gọi

   Ngày 01/07/2025, Bộ GTVT và TDSI - Viện Chiến lược và Phát triển Giao thông Vận tải chính thức không còn tên gọi.  

   Không biển hiệu, không lễ chia tay dài. Chỉ còn lại những công trình đã hình thành, những bản quy hoạch đã đi vào đời sống, và ký ức của những người từng gắn bó. Buồn — vì chia tay một phần tuổi trẻ. Nhưng cũng an lòng — vì đã từng ở đó, từng làm việc tử tế, từng cống hiến trong một giai đoạn có ý nghĩa.

Lời kết

   Hôm nay, 162 Trần Quang Khải có thể chỉ còn trong ảnh. Nhưng với những người từng đi qua, đó vẫn là một phần đời. Cũ đi, để nhớ. Mất đi, để thương. Và ký ức — thì không phai.  

Trần Quang Khải lặng trong chiều vắng,

Trang bản đồ còn ấm dấu tay xưa.

Tên cơ quan lui vào miền ký ức,

Việc đã làm ở lại với nắng mưa.

Chỉ còn là ký ức 
P/s
Trước đây - cứ vào cuối năm, Viện lại mời các "cụ hưu" lên gặp mặt, nghe báo cáo hoạt động của cơ quan trong năm, công việc của năm tới... Từ nay, chắc không còn cái "lệ" này nữa. Tiếc! 
Nhớ những năm tháng đi Miền Trung, Miền Tây Nam Bộ, Miền Tây Bắc làm giao thông Nông thôn. Nhớ những chuyến bay người nông dân biếu cam, vỡ túi, cam lăn lông lốc chân cầu thang máy bay...Nhớ thằng Job người Hà Lan ngã giữa sông Cổ Chiên ở Vĩnh Long. Nhớ thằng Job nếm tiết canh, nậm pịa con dúi, mặt nhăn như khỉ ăn gừng mà Chủ tịch huyện Mường Lay-Điện Biên chiêu đãi...
Nhớ những lần các nhà khoa học đập bàn, đập ghế vì lựa chọn "Sơn La cao", "Sơn La thấp", "Sơn La nhỏ và Nậm Nhùn" khi làm Thủy điện Sơn La...
Nhớ cái ô tô "hụt hơi" không leo qua được đỉnh đèo Pha Đin, tưởng rơi xuống vực. Nhớ Trịnh Đức Thắng Ths Úc "ham vui" rủ lái xe đi Sa Pa chơi, mang về chỉ một quả trứng gà nướng...
Nhớ thằng Sĩ giáo viên Trường Đại học Thủy lợi (được cử đi làm dự án) bị côn trùng chui vào lỗ tai cắn, cứ đập đầu vào thành giường tưởng chết, nửa đêm cho lên xe đi cấp cứu, giữa đường côn trùng chui ra không cắn nữa hết đau quay về ở Hương Khê-Hà Tĩnh...
Tất cả chỉ còn là ký ức!

---


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cây gậy và củ cà rốt ở Eo biển Hormuz – Ván cờ dầu mỏ nóng bỏng

“The carrot and stick approach is still being used in parallel in the conflict with Iran.” Eo biển Hormuz – tuyến hàng hải vận chuyển gần 20...