Bài viết của Ths Trịnh Đức Thắng, giới thiệu cùng bạn đọc.
Tôi có may mắn được làm việc cùng Mr. Dag Vegger, người Thụy Điển, tư vấn trưởng của dự án Central Region Transport Network Project (CRTNP – ADB5) tại Đà Nẵng giai đoạn 2007–2008. Dự án trải dài trên 19 tỉnh miền Trung, từ Thanh Hóa đến Bình Thuận, do liên danh Norconsult (Na Uy), Consia (Đan Mạch), Scott Wilson (Anh Quốc) và TCD (Việt Nam) thực hiện.
![]() |
| Mr. Dag Vegger |
Ông Dag không chỉ là một chuyên gia quốc tế giàu kinh nghiệm, từng tham gia nhiều dự án ODA lớn ở Việt Nam từ những ngày đầu giải phóng – như Nhà máy giấy Bãi Bằng (1978) do Thụy Điển tài trợ – mà còn là một người yêu thể thao, thường đạp xe từ Đà Nẵng vào Hội An cuối tuần. Hình ảnh ấy khiến chúng tôi càng thêm gần gũi với ông.
Ký ức Tanzania – 1976
Trước khi đến Việt Nam, ông Dag từng có hai năm làm tình nguyện viên Peace Corps tại vùng Ruvuma, miền nam Tanzania. Nhiệm vụ của ông là khảo sát tuyến đường dẫn đến Mozambique và vị trí cầu dự kiến xây dựng.
Ông sống trong một ngôi làng nhỏ, xa xôi, không điện, không nước, cùng đội công nhân địa phương. Người dân đã hỗ trợ phát quang tuyến, khảo sát tim đường, lấy mẫu đất. Trong công việc, họ vừa làm vừa vui đùa, để lại cho ông những ký ức khó quên. Ông nhận ra rằng sự hài hước và tình bạn là giá trị phổ quát, vượt qua mọi khác biệt văn hóa. Đó là trải nghiệm thay đổi cuộc đời ông.
Trở lại sau 46 năm
Tuần trước, ông Dag trở lại làng Makanya – nơi ông từng sống và làm việc. Ngôi làng nay đã đổi khác, với một thế hệ mới. Ông đến thăm cầu Uhuru (Tự do) trên sông Ruvuma, cây cầu nối Tanzania và Mozambique. Ngư dân địa phương kể rằng hà mã và cá sấu vẫn còn đó, dù khó thấy vào mùa mưa.
Ông tìm lại người bạn cũ Pagumi, tiếc thương khi biết anh và nhiều thành viên trong nhóm đã qua đời. Nhưng ông xúc động khi nghe rằng người dân vẫn nhớ đến những người bạn quốc tế của họ từ 46 năm trước.
Lời tri ân
Những ký ức và kinh nghiệm của Mr. Dag Vegger là bài học quý giá cho chúng tôi – những người làm dự án ở nước ngoài. Ông cho thấy rằng thành công không chỉ đến từ kỹ thuật và quản lý, mà còn từ sự thấu hiểu văn hóa, sự hòa nhập với cộng đồng và tình bạn chân thành.
Đó là di sản tinh thần mà chúng tôi luôn trân trọng và học hỏi.
Trinh Đức Thắng (UNSW), 2023

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét