(CỔ & CŨ – Du Hà Ngọc)
Giữa lòng Hà Nội, bên hồ Ngọc Khánh, có một cây lộc vừng đang lặng lẽ rụng lá. Mùa xuân đã về, phố phường rộn ràng sắc thắm, thế mà lộc vừng lại chọn cách tiễn đưa từng chiếc lá vàng xuống mặt đất. Người qua đường thoáng ngạc nhiên, nhưng nếu dừng lại một chút, ta sẽ thấy trong sự rụng rời ấy có một vẻ đẹp riêng – một nhịp điệu khác của thiên nhiên.
![]() |
| Cây lộc vừng bên hồ Ngọc Khánh |
Lộc vừng vốn nổi tiếng với chùm hoa đỏ rực, buông dài như dải lụa, gắn với niềm tin về tài lộc và may mắn. Nhưng trước khi khoe sắc, nó cần một khoảng lặng. Những chiếc lá rụng xuống không phải là dấu hiệu tàn phai, mà là sự chuẩn bị cho một mùa mới. Cây đang tự làm sạch mình, để dành chỗ cho những mầm non xanh biếc sẽ bật ra sau đó.
Ngồi bên hồ, nhìn lá lộc vừng xoay tròn trong gió, ta chợt thấy đời người cũng vậy. Có những lúc phải buông bỏ, phải rời xa, phải để lại khoảng trống. Chính khoảng trống ấy mới cho ta cơ hội đón nhận điều mới mẻ. Lá rụng không làm cây yếu đi, mà ngược lại, giúp cây thêm sức sống.
Giữa nhịp sống hối hả của Hà Nội, cây lộc vừng mùa lá rụng như một lời nhắc nhở: hãy biết chậm lại, hãy biết lắng nghe sự đổi thay âm thầm. Bởi trong cái rơi rụng kia, đã ẩn chứa một lời hứa hẹn về hồi sinh, về những chùm hoa đỏ rực sẽ lại nở đầy cành khi hè sang.
Ý nghĩa phong thủy
Trong phong thủy, lộc vừng tượng trưng cho tài lộc, phú quý và sự thịnh vượng. Mùa lá rụng không phải là mất mát, mà là sự “xả bỏ” – giống như con người buông đi những điều cũ kỹ, phiền muộn để đón nhận vận hội mới. Lá rụng rồi, mầm xanh sẽ mọc; cái cũ qua đi, cái mới sẽ đến. Đó là vòng tuần hoàn của tự nhiên, cũng là quy luật của đời sống.
Cây lộc vừng bên hồ Ngọc Khánh vì thế không chỉ là một bóng mát, một cảnh đẹp, mà còn là biểu tượng của sự chuyển mình: buông bỏ để đón lộc mới, rụng lá để chờ hoa đỏ rực nở đầy trời.
![]() |
| Hồ Ngọc Khánh chiều 30 Tết 2026 |
Kết
Có lẽ, khi ngắm nhìn cây lộc vừng mùa lá rụng, ta sẽ thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn. Bởi đôi khi, chính sự rơi rụng lại là khởi đầu cho một mùa hoa rực rỡ. Và biết đâu, trong khoảnh khắc lá vàng phủ kín mặt hồ, ta cũng học được cách buông bỏ để đón nhận những điều tốt đẹp đang chờ phía trước.
Lá vàng rơi nhẹ bên hồ
Gió đưa một thoáng cơ đồ phù vân
Rụng đi cho bớt nặng thân
Để mầm xanh kịp lớn dần trong ta.
![]() |
| Vũ Lâm 6 tuổi ngồi thiền |
P/s:
Nếu một sáng nào đó, tôi không còn đủ sức đi vòng quanh hồ Ngọc Khánh nữa, mong con cháu nhớ rằng: ông từng đứng dưới gốc lộc vừng này và hiểu ra một điều rất giản dị — đời người không sợ rụng lá, chỉ sợ không dám chờ mùa hoa.
---



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét